Top Ads

[Truyện ngắn] Đám cưới trên biển – Monday Couple

Cả ngày hôm nay, thời tiết thật sự rất ưu đãi, từ sáng sớm cho đến tận bây giờ đều cho một vẻ đẹp riêng của không gian bờ biển yên bình. 

Hàng cây xum xuê những tán lá xanh mướt đang đung đưa theo gió, vi vu vi vu từng cơn mát mẻ khiến cho con người cảm giác thật sự thư thái.

Từng đôi chim bay lượn vòng quanh rồi đậu trên cành cây cất tiếng hót. Chúng đang ngân nga điệp khúc cho một ngày đặc biệt.

Trên bờ cát trắng trải dài, có những chiếc ghế nhỏ được trang trí bằng những tấm lụa hồng, điểm trên đó là hoa và ruy băng màu phấn như màu người con gái ấy yêu. Có một vài người ở đó, họ đang mỉm cười, họ hạnh phúc cho cảnh tượng trước mặt mình. Một người đàn ông mặt áo vét đen đang đứng giữa bục rải đầy hoa hồng, tay cầm một mảnh giấy lớn. Trước mặt người đàn ông đó là con đường thảm đỏ đang trải rộng trên cát, một người con gái xuất hiện trong bộ váy trắng dài chấm gót, tóc dài xoả ngang vai, trên đầu cài vương miệng lấp lánh. Một tay cô cầm bó hoa hồng rực rỡ, tay còn lại đang khoác tay bố mình. Từ từ bước tới.

Một bước.

Hai bước.

Ba, bốn, năm…. Bước từng bước nhẹ nhàng đến bên chàng trai đang đứng chắp tay nở nụ cười. Trái tim họ như cùng chung nhịp đập. Hồi hộp. Vui sướng. Bốn năm đã đơm hoa. Tình yêu là nền tảng hun đút cho họ vượt qua tháng ngày đó, cùng nhau đi đến ngày hạnh phúc như hôm nay. Người bố trao con gái mình cho chàng trai ấy. Chàng trai nắm lấy tay cô gái. “Hãy chăm sóc con gái bố. Bố giao nó cho con”. Mỉm cười, chàng trai khẽ gật đầu như một lời hứa sẽ chăm sóc cô gái này suốt đời.


Không gian xung quanh đang yên tĩnh, chỉ còn tiếng sóng vỗ rì rào, nhè nhẹ chạm lấy bờ biển. Hai con người ấy đang chờ đón giây phút quan trọng nhất của đời mình.

“Tất cả chúng ta đang ở đây để cùng chứng kiến ngày trọng đại của đôi uyên ương này. Họ đã trải qua thời gian quá đủ để yêu nhau, hiểu nhau, cùng nhau vượt qua mọi khó khăn, trở ngại. Và ngày hôm nay, họ ở đây, bắt đầu để cuộc đời họ bước sang trang mới. Chúng ta hãy cùng chúc mừng họ! Vì một hạnh phúc cho tương lai của hai người. Xin chúc mừng!”

Tiếng vỗ tay bỗng vang lên thật hào hứng, những người có mặt ở đây cũng đang reo vui cùng họ.

“Kang Hee Gun. Anh có đồng ý lấy cô Cheon Seong Im làm vợ, sẽ yêu thương che chở cô ấy, dù cho có ốm đau hay già yếu bệnh tật, anh vẫn một lòng chung thuỷ với cô ấy không?” Người chủ hôn Yoo Jae Suk đang đọc câu hỏi tuyên thệ dành cho chú rể. Anh mỉm cười nhìn sang người con gái đứng bên trái anh, nhớ lại bốn năm trước, từ cái ngày anh mới gặp cô. Nét đáng yêu, gương mặt sáng ngời, giản dị của cô đã khiến trái tim anh rung động. Những ngày ở bên cô, tính cách mạnh mẽ ở cô gái này luôn khiến anh lạc bước vào thế giới ấy cho đến tận bây giờ. Người con gái ấy sắp trở thành vợ anh, xinh đẹp và quyến rũ. Ước mơ bấy lâu nay đã trở thành sự thật. “TÔI ĐỒNG Ý!” Anh dõng dạc trả lời, không thể giấu nụ cười hạnh phúc đang nở trên môi.

“Cheon Seong Im. Cô có đồng ý lấy anh Kang Hee Gun làm chồng, sẽ yêu thương che chở anh ấy, dù cho có ốm đau hay già yếu bệnh tật, cô vẫn một lòng chung thuỷ với anh ấy không?”. Cô mỉm cười ngọt ngào, nhìn qua người đàn ông đứng bên phải cô. Cô nhớ những tháng ngày mới quen biết anh, họ gây nhau, cô từng thích anh, ghét anh và rồi… yêu anh, yêu chính sự bình yên, đáng yêu, yêu bởi tấm lòng thật thà, bởi trái tim chân thật một lòng chung thuỷ… cô yêu tất cả. Một lần để mất anh, cô đã tự hứa với lòng mình sẽ làm cho anh hạnh phúc, anh đã từng đau khổ quá nhiều trong quá khứ, cô muốn được là người phụ nữ bên cạnh chăm sóc cho anh mãi mãi. Nguyện vọng đó đang tiến đến rất gần, … chỉ còn ba từ nữa thôi. “TÔI ĐỒNG Ý!”

“Xin mời chú rể và cô dâu hãy trao nhẫn cưới”. Kwang Soo và Yuri tiến đến đưa nhẫn cho họ. Họ trao nhẫn cưới cho nhau.

“Tôi tuyên bố, hai người đã chính thức trở thành vợ chồng. Chú rể có thể hôn cô dâu”

Ánh mặt trời dần giấu mình dưới mặt biển mênh mông, nó vẫn kịp đóng vai trò khung nền, tạo nên bức tranh tuyệt đẹp cho nụ hôn của đôi vợ chồng son.

“REEEEENGGGGGGGGGG~~~~” Tiếng chuông điện thoại inh ỏi bỗng vang lên khắp nơi.

“Điện thoại ai rung thế? Đang giây phút lãng mạn thế này mà….” Jihyo nghĩ thầm …

Tiếng chuông vẫn tiếp tục kêu vang, không chịu dừng lại. “REEENNGGGGGGGG~~~~~~~~~~~”.

Nhìn qua hàng ghế khách mời, họ biến mất. Bố mẹ hai bên biến mất. Jaesuk cũng không thấy đâu. Cô quay sang Gary… anh mờ dần và mất tăm….

………………

Giật mình. Mở mắt. Trước mặt cô là trần nhà màu trắng, đón nhận một chút ánh nắng của buổi sáng… Cô dụi mắt nhìn lại xung quanh. Là phòng ngủ của họ. “Aishhhhh… mơ sao?” Jihyo giở giọng tiếc nuối. Ra thế, khung cảnh lãng mạn khi nãy chỉ là một giấc mơ đẹp, đó rất giống với mong ước thật sự của cô. Vậy mà đã bị tiếng chuông đánh thức…. Tiếng chuông? Cô quay người sang phải, chồm qua lấy chiếc điện thoại trên bàn và bắt máy.

“Yeoboseyo…..” Giọng trả lời đặc sệt trạng thái ngái ngủ nhưng có phần hơi gắt bởi chính nó phá hỏng giấc mơ của cô.
“Seong Im! Con còn ngủ à?” Một người phụ nữ trung niên cất tiếng từ đầu giây bên kia.

“Omo! Mẹ à??” Jihyo giật mình, tỉnh cả ngủ.

“Oh, là mẹ đây! Bây giờ đã gần trưa rồi mà con còn ngủ sao? Tối qua lại có lịch trình trễ à?”

“Dạ…. dạ!” Cô trả lời lắp vấp vì thực ra đêm qua cô không có lịch mà chỉ là…. Hạnh phúc. ^^

“Mẹ định nói với con trước khi đi Singapore một ngày, bố mẹ sẽ ghé chỗ con ở một đêm được không? Vì nếu để con đến đón sẽ mất thời gian do bố mẹ ở xa quá. Có phiền con và Gary không?” Câu hỏi của mẹ kéo Jihyo ra khỏi dòng suy nghĩ.
“Dạ? Bố mẹ sẽ ngủ lại đây á?…” Cô há mồm ngạc nhiên.

“Sao? Nếu không được thì bố mẹ sẽ tìm nhà trọ xung quanh đó nghỉ đỡ vậy…” Mẹ cô chưa dứt lời. Cô cắt ngang. “Dạ không…. Không sao đâu mẹ. Ở xung quanh đây không có nhà trọ nào gần đâu ạ. Bố mẹ cứ đến nhé! Con sẽ nói với oppa.”
“Vậy con cứ nói với Gary đi nhé! Vì bố mẹ cũng muốn dành thời gian gặp cậu ấy trò chuyện. Con nhớ gọi lại cho bố mẹ. Mẹ cúp máy đây!”

“Dạ, con chào mẹ!”

Jihyo có dự tính sẽ dẫn bố mẹ cùng đi du lịch sang Singapore với cô nhân tiện lúc cô có lịch Fan meeting tại đó. Cô đã định sẽ đến đón bố mẹ từ sớm rồi cùng ra sân bay nhưng không ngờ bố mẹ lại có ý muốn đến nhà của anh một đêm. Cô nghĩ có lẽ bố mẹ cô muốn được gần gũi với anh hơn nữa. Và đó sẽ là một cơ hội tốt.

Cô nhìn sang bên cạnh, anh đang ngủ rất say trong khi ôm cô. Họ ngủ trễ nên sáng nay cũng dậy trễ. Trên người họ bây giờ chỉ được phủ bởi tấm chăn dày màu xám. Đêm qua … à… muốn nghĩ sao thì nghĩ. ^^

“Oppa~~~ Gần trưa rồi, dậy đi anh.” Cô gọi anh nhỏ nhẹ, tay đặt trên má anh xoa xoa.

Anh cựa quậy một lúc, từ từ mở mắt nhìn cô. “Baby… sao em dậy sớm thế?” Anh lại nhắm mắt.

“Đã trưa rồi, sớm gì nữa? Dậy đi anh! Chiều anh còn lên studio mà?!”

“Nhưng anh còn buồn ngủ lắm!” Anh siết chặt vòng tay ôm lấy cô, chưa chịu mở mắt.

“Kang Gary~~~” Cô vỗ tay vào ngực anh nhưng anh vẫn nằm im.

“Oppa! Tuần sau bố mẹ em sẽ đến đây ngủ một đêm đấy!” Cô nâng giọng điệu lên để nhằm cho anh tỉnh dậy.

Gary mở mắt trau tráu, ngó xuống nhìn cô. “Em nói sao? Bố mẹ em? Ngủ ở đây?” Anh há mồm ngạc nhiên. Tỉnh luôn cả ngủ.
“Oh đúng vậy. Khi nãy mẹ gọi cho em, vì chỗ của bố mẹ xa quá nên không muốn em lặn lội đến đó đón, vì nó cũng ngược hướng ra sân bay. Hơn nữa, mẹ nói bố mẹ muốn được gặp trò chuyện với anh. Trước khi đi Singapore một ngày, bố mẹ sẽ đến đây. Oppa, anh không phiền chứ?”. Cô kể lại cho anh nghe, cô cũng muốn nghe ý kiến của anh. Cô sợ sự xuất hiện của bố mẹ, nhất là mẹ cô sẽ khiến anh cảm thấy không thoải mái. Ngày trước, mẹ cô đã từng phản đối chuyện của họ. Giờ đây, tuy bà đã chấp nhận nhưng Gary vẫn còn chút lo lắng mỗi khi gặp bà.

“Oh~~ Không sao đâu!” Anh ngồi dậy. “Em cứ để bố mẹ đến đây. Dù sao đây cũng là cơ hội để anh được gần gũi với ông bà hơn”. Anh mỉm cười.

Jihyo cũng ngồi dậy, tay giữ lấy tấm chăn trên ngực. “Cảm ơn oppa! Em cũng hy vọng anh sẽ không còn ngại khi gặp mẹ em.” Cô hôn vào má anh.

“Anh sẽ cố gắng. Có lẽ đã đến lúc anh phải bỏ qua sự ngượng ngùng đó rồi. Nếu không, về sau làm sao đối mặt với mẹ vợ đây?” Anh cười khúc khích.

“Ơ… mẹ vợ nào? Ai là vợ của anh?” Jihyo bĩu môi, vờ như không biết.

Gary hôn vào đôi môi đang chu ra của cô. “Thì người con gái đang ngồi trước mặt anh là vợ anh đấy!”

“Em đã kết hôn với anh khi nào đâu mà anh dám gọi em thế?” Cô đẩy đầu anh ngả về một bên.

“Hay là ….” Anh đẩy cô nằm xuống, rồi nằm trên người cô. “… mình sản xuất cháu ngoại cho ông bà đi… để xác minh em là vợ anh” Cười nham hiểm.

“KANG GARY, ANH THIỆT DÊ XỒM!!!” Cô cốc vào đầu anh mấy cái, đẩy anh ra nhưng vì anh quá mạnh nên cô không đủ sức làm anh rời khỏi.

“Hơ! Em dám nói anh dê xồm à? Vậy đêm qua ai đã ôm hôn anh thắm thiết? Ai nói với anh rằng “oppa, em yêu anh”? Biết đâu… đêm qua… mình đã kịp sản xuất rồi cũng nên. Hahahahaha” Gary cười rõ to, trêu đùa cô.

Mặt Jihyo bỗng bừng lên, “YA!!!!!!! Em đói bụng rồi! Em phải đi ăn. Buông em ra…. Anh nặng quá!!!!”

Anh hôn vào trán cô, chọc tiếp “Vậy em hãy nói em là vợ anh đi, rồi anh sẽ tha cho em!”

“KHÔNG BAO GIỜ!” Cô phồng má.

“Vậy thì em đừng hối hận nha ~~~~” Anh đưa mặt lại gần, gần tí nữa, tí nữa …. Bỗng, Jihyo cắn mũi của anh một cái. “AAAA!” Gary bật ra sau, ôm mũi than đau. Cô vội với lấy cái áo sơ mi của anh, mặc vào và chạy nhanh đến phòng tắm, đóng cửa lại.

“YA! SONG JIHYO! EM NHỚ LÀ EM DÁM CẮN ANH ĐÓ NHÁ!!!!” Gary nói to đủ để Jihyo nghe thấy và cười lớn bên trong phòng tắm.

Họ vẫn thường như thế. Lúc lãng mạn, lúc cãi nhau, lúc trêu đùa như trẻ con. Nhưng điều đó là điều quá bình thường đối với một cặp đôi phải không? Hay muốn gọi là… “vợ chồng”?

—————–

Một ngày thứ hai, cả hai lại đến nơi quay hình Running Man trễ trong khi các thành viên khác đã có mặt đầy đủ. “Ayyy… Đôi uyên ương của chúng ta đã đến rồi. Sao hai đứa tới trễ nữa vậy. Mau mau chuẩn bị để quay hình kìa” Sukjin vừa thấy họ đến đã giở giọng trêu đùa. Gary và Jihyo cúi đầu xin lỗi mọi người, vì hôm qua họ cùng nhau đi thăm một người họ hàng của Jihyo nên đã về nhà trễ. Người họ hàng đó sống ở Ilsan, nơi ngày xưa Jihyo đã từng sinh sống. Thỉnh thoảng, những lúc có thời gian, hai người sẽ tranh thủ đi thăm họ hàng của mình, đặc biệt là Gary, anh rất thường hay quan tâm đến người thân của Jihyo. Những lúc cô muốn trở về nhà thăm cha mẹ hoặc về quê gặp gỡ họ hàng, anh đều sẵn sàng sắp xếp thời gian của mình, cùng cô đi đến những nơi đó. Đối với họ, Gary đã giống như một người thân trong gia đình vậy.

Các thành viên tranh thủ chuẩn bị cho buổi ghi hình, họ chào khách mời và để PD bắt đầu chia đội. Hôm nay Gary và Jihyo được ở chung đội, họ tận hưởng những giây phút ở bên nhau làm nhiệm vụ, vì đây là một dịp hiếm hoi không bị tách rời bởi PD luôn sợ họ sẽ không chú ý đến buổi quay mà cứ bám lấy nhau, sẽ làm fan bấn loạn quá mức. Ngày hôm đó, có một sự kiện đặc biệt bất ngờ từ fan Hong Kong dành cho Monday Couple.

Trong lúc giải lao, “Gary, Jihyo. Hai đứa nhìn kìa. Dễ thương quá!!! Xem ra giữa chúng ta thì hai đứa là nổi tiếng nhất rồi!” Sukjin chỉ về phía chiếc xe thức ăn được chuẩn bị từ sớm bởi các fan Hong Kong. Bên ngoài xe trang trí rất nhiều hình ảnh giây phút ngọt ngào của Monday Couple, còn có banner, standee tràn ngập hình ảnh của họ. Không những thế, fan còn đầu tư rất nhiều bánh ngọt có nhãn dán Monday Couple, ngay cả sự xuất hiện của chiếc bánh kem có biểu tượng cô dâu chú rể đứng trên đó. Ý tưởng của fan lấy từ câu nói “đám cưới trên biển” của anh trong buổi phỏng vấn tại Singapore hồi tháng trước. Anh không ngờ fan lại suy nghĩ chu đáo như vậy, anh vô cùng biết ơn các fan đã ủng hộ cho cặp đôi của họ trong suốt thời gian qua.

“Kang Gary, anh xem nè! Đáng yêu quá đi!!!” Jihyo ngắm nhìn khắp chiếc xe thức ăn, từng hình ảnh, món quà fan tặng đã khiến cho cô vô cùng cảm động. Cảm giác của cô bây giờ thật sự hạnh phúc bởi tình cảm của fan dành cho anh và cô.
“Anh không ngờ fan lại nghĩ cho mình nhiều như thế! Cảm giác cứ như đang diễn ra lễ cưới của mình vậy. Hahahaha” Anh đùa.

“Ai nói em sẽ cưới anh vậy?” Jihyo vờ như không quan tâm.

“Ủa, anh có nói sẽ cưới em sao?” Gary trêu lại cô. Cô liếc anh.

“Chứ không phải lần trước anh đã nói trong bài phỏng vấn rằng nếu kết hôn với em sẽ tổ chức trên biển sao?”. Chả là trong dịp showcase tại Singapore vừa rồi, anh đã tiết lộ trong bài phỏng vấn rằng nếu anh cưới cô anh sẽ tổ chức trên biển, và cô biết điều đó. Cô từng nói với anh cô thích biển, cô ước mơ có một buổi lễ kết hôn thật lãng mạn cùng người cô yêu trên biển, dưới ánh hoàng hôn thật đẹp. Mọi thứ chỉ cần giản dị như thế, cùng gia đình, bạn bè và hai người họ, cô cũng đã hạnh phúc lắm rồi!

“Anh nói là nếu, chứ có nói là thật đâu nào?” Anh cười lớn.

“Ya!!! Kang Gary!!! Mai mốt anh có quỳ xuống xin cầu hôn em thì đừng có hòng em đồng ý nhá!” Nói rồi cô vờ giận anh, quay phắt đi. Anh níu tay cô lại.

“Được rồi, anh xin lỗi, anh đùa thôi. Xem ra em rất háo hức được trở thành vợ của anh thì phải” Anh cười nham hiểm. Cô đánh mạnh vào cánh tay anh mấy cái khiến anh vừa cười vừa né kêu đau, lấy tay xoa xoa.

Đoàn nhân viên hào hứng xếp hàng thưởng thức những món quà của fan. Người nào người nấy tấm tắc khen ngon, họ vô cùng ganh tị với Monday Couple. Một số còn nói rằng “Hai người họ thật sự rất xứng đôi”, trong khi đang nhìn cặp đôi đùa giỡn hạnh phúc cùng nhau trước bàn có đặt “bánh cưới”. Nụ cười trên gương mặt hai người luôn đặc biệt mỗi khi ở cạnh nhau. Đáng yêu vô cùng! Những người nhân viên này đã làm việc với Running Man suốt bốn năm, thời gian đó họ cũng đã chứng kiến những thăng trầm của anh và cô. Lúc vui, lúc buồn, lúc hợp, lúc tan. Thế nhưng, họ vẫn trở về bên nhau, khiến tình yêu của họ thêm sâu đậm. Ai mà chẳng ngưỡng mộ chứ!

Jihyo liền đút tay vào túi quần Gary và lấy chiếc Iphone của anh ra. “Oppa, mình chụp ảnh nhân dịp này đi!”. Hai người họ cầm chiếc bánh ngọt và selfie với nhau rất nhiều kiểu. Anh cũng đã chụp hình chiếc xe thức ăn và đăng ảnh lên instagram với weibo để tỏ lòng cảm ơn fan đã dành tình cảm cho hai người. Gary rất ít khi đăng ảnh như thế này trên mạng xã hội, những bài đăng của anh thông thường là nói về tâm trạng, công việc và những ẩn ý mà anh từng trải với cuộc đời. Anh là một người như thế. Vậy mà, kể từ khi anh ở bên cô, mạng xã hội là nơi anh thể hiện hạnh phúc, niềm vui cuộc sống và cũng hiếm khi anh chia sẻ sự riêng tư của mình cho người khác biết. Chỉ có dịp đặc biệt như thế này, anh mới sẵn sàng một lần thể hiện nó. Đối với Jihyo, tài khoản cá nhân của cô chỉ có một mình Gary biết, cô không đăng tải, cô chỉ sử dụng để theo dõi thông tin của anh những khi hai người có lịch trình phải ở xa nhau một thời gian. Những lúc như thế, anh thường xuyên cập nhật để cô biết rằng nơi đây anh ổn, anh đang nhớ cô.

Họ tiếp tục quay hình đến khi chiều tối. Gary đang lướt mạng để xem phản ứng của fan trong khi chờ đợi Jihyo thay trang phục. “Oppa, anh cười gì vậy?” Jihyo đã xong, cô bước ra và thấy Gary đang ngồi trên sofa, nhìn vào điện thoại cười tủm tỉm. Cô ngồi xuống cạnh anh, anh đưa cô xem những bình luận của fan về bức ảnh selfie. Những câu nói dễ thương, trái tim ấm áp mà fan dành tặng, luôn tạo nên ý nghĩa rất lớn cho tình yêu của họ. Cô cũng cười.

“Em thật sự biết ơn họ. Thật ra nhờ họ mà ngày trước em đã nhận ra mình yêu anh” Cô bỗng nhớ lại bốn năm trước, giai đoạn cô đang phân vân cảm giác của mình dành cho anh có phải tình yêu hay chỉ là tình anh em. Ngày ấy, một fan đã gửi quà cho cô và ghi những dòng thư thế này:

“Đôi khi trong đời, con người luôn tìm kiếm sự hoàn hảo, luôn mỏi mệt chờ đợi những gì mình cho là tốt đẹp mặc dù nó ở xa mãi chân trời kia. Chính vì như thế, họ quên mất rằng xung quanh họ luôn có những hạnh phúc sẵn sàng dang tay đón lấy họ. Eonni, em muốn chị hãy nhìn bên cạnh chị, có người vẫn luôn quan tâm đến chị, yêu thương chị. Nếu đó là thật, hãy một lần tự hỏi trái tim cảm giác khi xa người đó là như thế nào?
Em chúc chị hạnh phúc với lựa chọn của mình. Saranghae!”

“Vậy nếu họ không ủng hộ mình thì em không yêu anh sao?” Anh hỏi, mặc dù trong tâm anh biết cô nghĩ gì.

“Không phải thế!” cô bĩu môi “chỉ là nhờ có họ em mới nhận ra … nếu họ không ủng hộ thì em vẫn có thể yêu anh mà… chỉ là chậm xíu thôi!” Cô giơ bàn tay cho thấy ngón út và ngón cái đang chắp vào nhau, cười tít mắt.

Anh quay sang nựng má cô, “Còn anh thì ai ủng hộ hay không cũng mặc, anh vẫn yêu em!”

“Mà oppa! Có vẻ fan biết nhiều về chuyện của mình quá đấy? Anh nghĩ liệu họ có biết mình đang …” Cô lấp lửng. Gary mỉm cười.

“Đương nhiên là họ biết. Mọi thứ mình thể hiện gần đây, cộng với bài hát của anh, rồi tin tức họ thu nhặt được đều giúp họ tin rằng chúng ta bên nhau. Nhưng em đừng lo… “ anh ôm lấy cô, ngã đầu vào vai anh, “… chúng ta chưa mở miệng thừa nhận thì tất cả mọi người trên thế giới đều chưa biết. Chỉ cần fan hiểu là được. Nếu họ ủng hộ mình, họ sẽ giúp mình được bình yên”

Anh nói đúng. Không phải không nói ra là không biết. Không phải không mở miệng thì là phủ nhận. Chỉ là… hãy chờ đợi và tin vào niềm tin của chính mình.

Cuối ngày, mọi người trở về nhà trong tâm trạng vui vẻ, còn đôi uyên ương đó thì hạnh phúc gấp đôi, vì những gợi ý của họ dành cho fan đang ngày càng thể hiện rõ ràng hơn…

“Oppa ~~ Anh có thấy thỏi son của em đâu không???” Jihyo chạy lòng vòng căn phòng, ngó nghiêng ngó dọc tìm thỏi son mà vẫn không thấy đâu. “Chẳng phải nó nằm ở đây sao?” Gary cầm một thỏi trên bàn trang điểm và giơ lên. “Không phải, cái thỏi màu hồng nhạt ấy, vừa nãy em mới để đấy mà giờ không thấy nữa”. Cô tiếp tục cúi người xuống tìm kiếm trong các gầm bàn, góc khuất.

“À, cái thỏi anh mua cho em tuần rồi phải không? Để anh tìm giúp em” Gary chợt nhớ ra lúc anh đi trung tâm thương mại với nhân viên tuần trước, đã vô tình thấy thỏi son có màu hồng phấn nhạt, hương dâu dịu nhẹ, giản dị như người con gái anh yêu và anh quyết định mua để tặng cô. Jihyo rất nâng niu thỏi son ấy, và lúc nào ra đường, cô cũng không quên mang theo sử dụng.

“Em có nhớ nhầm mình để đâu không?” Gary vừa hỏi vừa lật chăn, gối và ra giường ra để tìm giúp.
“Em chắc chắn mình để trên bàn mà!” Jihyo luống cuống.
“Mất rồi thì thôi. Để anh mua cho em thỏi khác…”. “Không! Em thích thỏi đó cơ” Cô bĩu môi, nét mặt có vẻ thất vọng. Gary đành tiếp tục tìm kiếm. “A” Anh chợt la lên. “Nó ở đây nè” Jihyo quay về hướng Gary, nghĩ rằng anh đã tìm được thỏi son. Thì ra nó nằm trong chiếc dép đi nhà tắm của cô mà cô không hề biết.

“Anh tìm được rồi!”. Jihyo cười, cầm thỏi son anh đưa và hôn lên má anh một cái. “Cảm ơn anh!!! Em tưởng mất luôn rồi”. “Sao em quý nó quá vậy? Anh có thể mua cho em nhiều thỏi khác nếu em thích mà”. Gary thắc mắc.

Cô nhìn anh và nở nụ cười. “Vì đây là thỏi son đầu tiên anh mua cho em. Mặc dù anh đã tặng em rất nhiều món quà đặc biệt nhưng thỏi son này là món quà giản dị đầu tiên của anh. … Mỗi khi em thoa lên môi,… sẽ có cảm giác như đang được … hôn anh vậy…” Nói rồi, cô bỗng thấy xấu hổ, lấy tay che mặt. Nét đáng yêu của cô chưa bao giờ làm con tim anh đứng vững được. Anh nhẹ nhàng nắm tay cô, giở ra khỏi gương mặt. Đôi gò má cô vẫn còn đỏ. “Em biết không,… anh nhận ra từ khi ở bên anh, em càng ngày càng giống anh. Ngay cả cách nói chuyện như thế này nữa… anh cứ tưởng mình phân thân ra thành hai phiên bản rồi chứ”. Anh cười lớn. Cô đánh nhẹ vào ngực anh. “Ngày nào em cũng nghe anh nói với em những câu như thế, thử hỏi làm sao em tránh được chứ…”.

Anh bỗng cúi xuống hôn cô, nụ hôn ngọt ngào của một buổi sáng se lạnh. “Vậy em không cần mang theo son làm gì nữa. Anh đã thoa giùm em rồi đấy!” Anh trêu cô. “Ya~~!!!” Cô vừa cười vừa đánh anh tỏ vẻ e thẹn.

“Anh chuẩn bị nhanh lên đi, một lát nữa Min Jeong oppa (quản lý Gary) và Kyeon Woo oppa (quản lý Jihyo) đến đón mình ra trường quay đấy”. [*thật ra mình cũng không biết tên thật của 2 anh quản lý này nên bịa ra cái tên nhân vật thôi ^^]

Hôm nay họ sẽ tiếp tục tham gia ghi hình CF, một dạng quảng cáo cho các công ty thương mại Hàn Quốc. Vì mức độ nổi tiếng của Monday Couple đã có sức ảnh hưởng rất nhiều đến cộng đồng các fan, và ngay cả các cặp đôi thật sự cũng lấy họ là hình ảnh mẫu cho lý tưởng tương lai của mình. Không ai biết họ thực sự yêu nhau, không ai biết họ là của nhau, nhưng người ta lại biết họ chính là biểu tượng Couple đẹp nhất trong làng giải trí Hàn.

Họ cùng nhau ra khỏi khu căn hộ ở Hapjeongdong, bước lên xe mà hai anh quản lý đang chờ sẵn. “Ồ, hai người đã xuống rồi à? Chúng tôi tưởng hai người còn bận làm chuyện gì mà lâu thế, chúng tôi không dám gọi điện làm phiền. Hahahaha” Quản lý của Gary, người đang lái xe, trêu chọc hai người họ. “Jihyo ah, sao em không thoa son lại trước khi đi, nhìn xem bị lem hết rồi kìa”, đến lượt Kyeon Woo trêu. Jihyo giật mình, khi nãy trước khi ra khỏi nhà, cô và Gary hôn nhau, cô sợ lem vết son sẽ bị họ phát hiện, liền lấy gương ra soi. Cả hai người quản lý đều cười không ngừng nghỉ trước thái độ của Jihyo.

“Ya! Jeon Kyeon Woo. Anh dám đánh lừa em hả?” Jihyo đỏ mặt, chồm người phía trước nắm tóc của Kyeon Woo và mắng anh tới tấp. “Gary hyung! Bạn gái anh đang đánh em đấy nhá!! Hyung!” Gary quay ra cửa sổ, vờ như không nghe thấy gì, miệng thì tủm tỉm cười.
“Aishhh, hai anh cứ chờ đấy!” Jihyo liếc hai chàng quản lý vui tính.

“Sao hai cậu hôm nay đi cùng nhau thế? Hẹn hò từ sáng sớm à?” Gary bắt đầu chuyển chủ đề sang họ. Đừng quên chúa tể những trò trêu đùa là anh đấy nhá!
“Bọn em phải hộ tống hai người đến trường quay mà nếu đi riêng thì phí, nên đi chung cho tiện. Tại hyung với Jihyo ở cùng nhau nên bọn em phải khổ sở thế này đây”. Min Jeong than vãn.
“Yah Yah… Bọn tôi ở cùng nhau thì liên quan gì đến các cậu? Các cậu không đến đón thì bọn tôi vẫn tự đi được.” Gary đáp lại.
“Hyung, anh không biết nhà anh với em cách nhau xa vời vợi à? Từ khi Jihyo chuyển đến ở với anh, em phải đi một đoạn đường mòn mỏi mới đến đón cô ấy được. Tối qua em phải ngủ lại nhà Min Jeong hyung thì sáng nay mới có thể tới đây kịp”. Kyeon Woo thở dài.

“Hahahahaha… Vậy cậu dọn về sống chung với cậu ấy luôn cho tiện, khỏi cần di chuyển xa chi cho tốn công” Gary cười lớn, Jihyo cũng cười theo. “Phải đó oppa, anh chuyển qua sống chung với Min Jeong oppa luôn đi. Nhỡ như Gary oppa có bận gì, em cũng bảo anh đến đưa em đi được”.
Min Jeong và Kyeon Woo nhìn nhau 1 giây rồi quay mặt về phía trước, nụ cười thì nở trên môi nhưng trong lòng thì… “Nếu vậy chắc chết…”

——-

Đã đến trường quay CF. Các nhân viên trong đoàn đang xông xáo chuẩn bị mọi thứ cho buổi quay. Gary và Jihyo bước đến chào người đại diện thương hiệu. “Oh, chào Monday Couple, hai người đến rồi à?” Ông ấy nở nụ cười thật tươi khi nhìn thấy cặp đôi xuất hiện. “Vâng, chào ông. Chúng tôi đã đến rồi”. Hai người cúi đầu chào tôn kính đến vị giám đốc này.
“Trợ lý đâu, mau đến giúp họ thay trang phục và make up, chúng ta sắp đến giờ rồi đấy!” Trợ lý và phục trang mau chóng dẫn họ đi chuẩn bị bắt đầu quay hình.

Quá trình quay hình diễn ra rất suôn sẻ. Đối với Jihyo, vì cô là một diễn viên nên việc nắm bắt kịch bản, nhân vật đều thể hiện rất tốt. Còn với Gary, tuy đây không phải là sở trường của anh nhưng anh đã vài lần được đóng CF, hơn nữa vì ở cạnh Jihyo nên cũng đã được cô hướng dẫn cách diễn xuất, cộng với tư chất nghệ sĩ của mình, anh đã hoàn thành tốt nhân vật lần này. Không chỉ là couple trên Running Man, họ còn là hai người yêu nhau nên khi đóng vai cặp đôi trong CF, mọi thứ đến với họ thật tự nhiên, diễn như không diễn, điều này khiến vị giám đốc thương hiệu cảm thấy rất hài lòng. Tất cả nhân viên trong đoàn đều ngưỡng mộ, chăm chú đến từng hành động, cử chỉ của họ, thân mật và ngọt ngào cứ như cặp đôi mới cưới vậy.

Vì đoàn phải quay rất nhiều phân đoạn nên cả hai phải ở lại trường quay đến sáng hôm sau. Thế nhưng họ lại rất vui vì được ở cạnh nhau, họ hạnh phúc vì tình yêu giúp họ chống lại cơn mỏi mệt. Trong giờ nghỉ giải lao, họ trò chuyện và cùng ăn uống với nhân viên trong đoàn, cố gắng không thể hiện quá nhiều vì những người trong đoàn ít ai biết đến mối quan hệ của họ.

“Jihyo ssi, Gary ssi. Hai người diễn hay thật đấy! Rất giống vợ chồng son. Chắc ở ngoài hai người thân lắm phải không?” Một nhân viên quay phim hỏi.
“Đúng vậy! Tôi cũng rất thích xem hai người diễn khi nãy. Tôi hâm mộ Monday Couple lắm đấy! Sao mà có thể giống như thật được như thế cơ chứ?!” Nhân viên đạo cụ tiếp lời.
Gary và Jihyo chỉ biết cười trước những câu nói của họ. Hai người nhìn nhau và tủm tỉm cười, không nói một lời nào. Min Jeong và Kyeon Woo cũng ở lại đoàn với họ, giúp họ thu xếp một số việc bên ngoài. Khi nghe mọi người hỏi, hai chàng quản lý cũng nhìn nhau cười vì họ biết những nhân viên đều không biết sự thật.

“Cho tôi tò mò một tí nhé! Hai người … có thật sự yêu nhau không vậy? Tôi nghe nhiều anh chị em bên SBS đã nói thế …” Nhân viên phục trang bỗng hỏi thẳng. Gary và Jihyo cùng lúc bị sặc khi đang uống nước. Họ không biết phải trả lời ra sao với câu hỏi này.

“À… không phải… chúng tôi chỉ là anh em thân thiết thôi… Mọi người cũng biết chúng tôi quen như thế trên Running Man rồi nên … “ Jihyo nói lắp bắp. Cả đoàn CF chăm chú nhìn phản ứng của Jihyo. Mặt cô bây chỉ in một chữ “ngơ” độc quyền. Thấy thế, Gary liền cất lời.
“Nếu là thật thì sao? Mọi người thấy chúng tôi có xứng đôi không?” Câu nói nửa thật nửa đùa, khiến cho Jihyo mở to mắt nhìn anh, còn các nhân viên thì há hốc mồm ngạc nhiên. Jihyo ra hiệu cho anh tỏ vẻ thắc mắc vì sao anh lại nói như thế. Anh nhìn cô cười và gật đầu như nói với cô rằng, không sao.

“Thật sao??? Này anh đang nói đùa hay nói thật vậy?”. “Hai người xứng đôi lắm đấy! Tôi còn mong cho đó là thật nữa cơ”. “Đừng làm tôi đau tim nhé! Nói rõ lại xem nào??”. “Gary ssi, Jihyo ssi. Thật đúng không??”. Cả đoàn xôn xao, đặt ra quá nhiều câu hỏi cho cặp đôi khiến họ chỉ biết mỉm cười trước phản ứng của mọi người. Tất cả họ, đều là fan của Monday Couple, một tin như vậy không thể không khiến họ phấn khởi tột độ.

“Jihyo ssi. Gary ssi nói đúng không? Có phải hai người đang yêu nhau không? Sao nãy giờ cô cứ im lặng vậy?” một nhân viên hỏi. “Im lặng tức là đồng ý đấy, cậu không biết sao? hahaha” nhân viên khác đùa.
Gary nghĩ câu nói khi nãy đã đi hơi xa nên anh bắt đầu giải thích. “Hahaha. Tôi đùa thôi. Thật ra chúng tôi chỉ là anh em, bạn bè thân thiết. Vì bên cạnh nhau là Monday Couple nên có lẽ như thế khiến chúng tôi thoải mái, tự nhiên hơn. Chẳng có gì cả”. Anh bình tĩnh nói, khiến mọi người trong đoàn một phen hú hồn, cứ tưởng giấc mơ của họ đã trở thành sự thật. Cặp đôi không thể quá lộ liễu đối với những người khác như thế, họ chỉ muốn có một cuộc sống bình yên. Chuyện của họ, họ biết, gia đình biết, bạn bè biết. Họ giữ nó cho riêng họ. Rồi đến một ngày nào đó, nếu đến lúc phải thể hiện, họ sẽ để nó tự nhiên thôi. Ai cũng hiểu Showbiz là chốn có thể đưa con người một bước lên thiên đàng nhưng cũng là chốn đẩy người ta xuống địa ngục nếu đời sống bị săm soi.

“Trời! Hai người làm tôi tưởng thật chứ! Nhưng tôi vẫn cảm thấy hai người rất xứng đôi. Thế mà, nhiều fan còn lại cho rằng Jihyo ssi quen Jong Kook ssi nữa cơ” một nhân viên thốt lên. Jihyo và Gary quay sang nhìn cô với vẻ ngạc nhiên. “Lần trước tôi có đăng hình chụp CF với Gary ssi và thông tin CF, lập tức bị một nhóm fan bình luận với lời lẽ hăm doạ. Họ cho rằng tôi nói dối và Jihyo ssi với Jong Kook ssi mới là môt cặp chứ không phải Gary ssi. Tôi phải khoá luôn tài khoản cá nhân của mình để tránh phiền phức”. Cô ấy thở dài. Jihyo và Gary bật cười. Họ không trách hay giận các fan vì mỗi người có quyền thích một nghệ sĩ nào đó, có quyền yêu thích cặp đôi nào đó. Họ chỉ cần biết họ yêu nhau là thật và đằng sau vẫn có những người luôn dõi theo ủng hộ họ. Vậy là đủ.

Cảnh quay CF tiếp tục diễn ra cho đến tận tờ mờ sáng hôm sau. Sự ngọt ngào ở cả trong và ngoài CF vẫn tiếp tục được hâm nóng bằng tình yêu của họ. Dù có căng thẳng hay mệt mỏi, không bao giờ oán than vì lúc này họ đang có nhau. Monday Couple sau đó đã ký tặng lên tấm poster ảnh CF để nhân viên đoàn lấy làm kỷ niệm. Một cặp đôi thật sự, sống trong làng giải trí thật sự, mọi thứ đều là thật trên cái danh nghĩa “giả” mà thôi.

——

“Oppa, em đi đây!”. “Oh, em đi cẩn thận nhé! Anh có gọi cho bố mẹ rồi, họ sẽ ở nhà hôm nay chờ em đến. Nhớ gọi cho anh khi nào em đến nơi”. Gary xách hộ cô túi quà, tiễn cô ra cửa.
“Em biết rồi. Em sẽ gọi cho anh. Hôm nay có lẽ em sẽ về trễ nên anh đừng chờ em nhé! Nhớ đừng làm việc quá sức nha anh”. Cô hôn vào môi anh rồi nhanh chóng ra khỏi cửa, xách túi quà mà cô định sẽ tặng cho bố mẹ của Gary. Ngày hôm nay, Jihyo sẽ tham dự một event của nhãn hàng thời trang FENDI tại Jamsil. Đây chính là quê hương của Gary nên nhân tiện có mặt ở đó, cô sẽ đến thăm gia đình của anh sau khi xong sự kiện.

“Không biết bố mẹ anh ấy có thích món quà này không?” Cô nghĩ thầm. Đây không phải lần đầu tiên cô gặp mặt bố mẹ của anh. Họ đã từng gặp nhau từ khi cô và Gary quay lại với nhau, vì trước đó có nhiều khó khăn khiến họ không có dịp thuận lợi để ra mắt gia đình anh. Sau nhiều đổi thay trong cuộc sống, họ nhận ra tình yêu khiến họ trưởng thành hơn, đó cũng là lúc họ tự tin để gặp gỡ gia đình bên kia, góp phần hun đúc tình cảm hai bên. Và như thế, những dịp rảnh rỗi, anh cũng thường dắt cô về thăm gia đình anh, mọi người đều xem Jihyo như con cái trong nhà, không hề có chút khó khăn gì đối với người con gái xinh đẹp đã chiếm lấy trái tim con trai họ.

Buổi event diễn ra rất suôn sẻ. Jihyo thật sự rất nổi bật bởi vẻ đẹp mặn mà không tì vết của cô. Mệnh danh là “nữ hoàng mặt mộc”, “Your scent” của Gary không bao giờ để mất điểm trước ống kính, nét tinh khôi quyến rũ trong cô luôn là chủ đề cho sự bàn tán của các cô gái, họ ganh tị với sắc đẹp này, sự giản dị này và ganh tị vì người đàn ông bên cạnh cô.

“Jihyo eonni”. “Oh, Sica ah! Chào em” Jihyo chào hỏi thân thiện với cô gái đang tiến đến gần cô, đó là Jessica.
“Eonni chị khoẻ không?”.
“Chị khoẻ, cảm ơn em. Còn em thế nào? Mọi chuyện ổn cả chứ!” Jihyo luôn rất vui vẻ với mọi người, huống chi Sica là cô em thân thiết của cô.
“Dạ em khoẻ. Dạo này em đã làm quen với cuộc sống mới, em hạnh phúc với những gì em chọn” Jessica cười nhẹ vì cô đã phải trải qua giai đoạn khó khăn khi rời nhóm SNSD. “Còn chị với Gary oppa thế nào rồi?” Sica hỏi Jihyo.
“Oh… bọn chị… vẫn bình thường…” Jihyo cười e thẹn.
“À, đúng rồi. Chẳng phải Jamsil là quê của Gary oppa sao? Chị có đi cùng anh ấy không?”. Nghe Sica hỏi, Jihyo bỗng nhớ ra cô còn phải đến nhà của bố mẹ Gary, bây giờ event đã xong, cô phải tranh thủ đến đó nếu không về nhà sẽ rất trễ. “Oh… Hôm nay anh ấy có công việc chuẩn bị cho Leessang nên không đi được, dạo này anh ấy rất bận… Chị còn phải đến thăm bố mẹ anh ấy nữa… Chị đi đây! Chào em nhé! Rất vui gặp lại em, Jessica.” Jihyo hối hả chào tạm biệt Sica.
“Eonni, chào chị! Cố lên!” Jessica giơ cánh tay lên thể hiện sự cổ vũ cho người chị đáng kính của mình. Jihyo cười rồi vẫy tay, quay đi.

“Oppa, em đến nơi rồi! Bây giờ em chuẩn bị vào nhà, em gọi anh sau nhé! Yêu anh!” Cô vừa gọi điện cho Gary thông báo đã đến nơi. Bước xuống xe, bỗng nhiên có cảm giác hồi hộp đang chạy trong cơ thể cô, trái tim đập nhanh. Đáng lẽ đây không phải lần đầu, nhưng vì mọi khi cô đi cùng anh, hôm nay lại đi một mình nên chút căng thẳng là không thể tránh khỏi.
Ding Dong. “Xin chào”.
“Xin chào bác gái… là con, Jihyo đây ạ!”. Họ đang nói chuyện qua hệ thống camera ở chuông cửa.
“Oh, Jihyo, vào đi con.” Cửa cổng tự động mở.

Bước vào nhà, một ngôi nhà rộng lớn ở vùng Jamsil, không cầu kì vật chất, không sa hoa lộng lẫy mặc dù người con trai rapper của họ là một đại gia kiếm tiền top đầu làng giải trí Hàn. Họ không màn đến những thứ đó, họ không muốn mọi người cho rằng, họ dựa vào Gary để làm giàu bản thân vì cũng như con trai họ, sự giản dị luôn là phương châm đầu trong cuộc sống. Họ dạy con trai họ như thế. Gary thừa hưởng được tính cách cần kiệm, chịu khó của cha mẹ, chả trách người đàn ông này luôn khiến nhiều người cảm phục bởi trái tim thật thà, đáng quý kia. Và cũng bởi trái tim ấy, đã khiến người con gái này yêu say đắm.

Mẹ của Gary chào đón Jihyo bằng một cái ôm ấm áp. “Ôi con gái, con đến rồi! Vào đây vào đây!!!” Nụ cười trên gương mặt phúc hậu của bà luôn khiến cho cô thấy thoải mái như mình đang ở nhà vậy.
“Wow, con xách cái gì mà nhiều thế? Để bác giúp con”.
“Không sao bác ạ! Một mình con xách được rồi”.
Jihyo bước vào phòng khách và thấy bố của Gary đang ngồi đọc báo. “Mình à, Jihyo đến rồi này!”. Nghe giọng mẹ Gary gọi, ông liền đặt tờ báo xuống và đứng lên. “Jihyo đến rồi hả con, vào đây vào đây… ngồi xuống đi”.

“Dạ con chào bác trai, lâu quá không gặp, bác khoẻ chứ ạ?”. Jihyo đến cúi chào ông thể hiện sự tôn kính. Người đàn ông này có đôi mắt bé nhỏ, mái tóc đã bạc phơ, gương mặt tuy phai dấu thời gian nhưng trông ông vẫn còn rất bảnh bao ở độ tuổi này, chả trách sao Gary lại quyến rũ như thế dù anh luôn mặc định anh không có nhan sắc như những chàng trai khác. Cô cho rằng, tất cả đặc tính tốt của Gary đều di truyền từ ba mẹ anh.

Jihyo ngồi xuống ghế sofa cạnh mẹ Gary trong khi bố anh ngồi trên ghế sofa đơn ở giữa dãy bàn. “Bác trai, bác gái, con có quà cho hai bác”
Cô lấy ra một bộ dụng cụ mát xa mini. “Bác trai, con nghe Gary oppa nói dạo này bác hay bị đau lưng nên con mua bộ mát xa này cho bác, hy vọng bác sử dụng sẽ thấy khoẻ hơn”.
“Aigoo, bác cảm ơn con nhé! Cái thằng Hee Gun này thiệt là, bác đã nói là không sao rồi… phiền con quá!”. “Không có gì đâu bác, anh ấy cũng lo cho sức khoẻ của bác thôi. Vì dạo này anh ấy bận nên không có thời gian về thăm hai bác. Sẵn tiện lần này xuống đây, con gửi cho bác luôn ạ!” Jihyo nở nụ cười tươi đến ba của anh.

“Bác gái, còn đây là chiếc khăn choàng bằng lông con tặng bác. Mùa đông sắp đến rồi, trời trở lạnh cần phải chú ý đến sức khoẻ hơn nữa. Bác nhớ choàng khi ra đường hoặc bất cứ khi nào bác thấy lạnh bác nhé!” Jihyo đưa một chiếc khăn choàng màu trắng dệt bằng lông cừu, trên đó có điểm vài đường chỉ nâu phù hợp với thời trang của người lớn tuổi.
“Cảm ơn con gái! Aigoo, mình xem kìa. Chả trách sao Hee Gun yêu con bé đến như vậy. Con bé thật xinh đẹp, ngoan hiền lại chu đáo nữa” Cô e thẹn bởi lời khen của mẹ Gary.
“Hahaha, không có gì phải xấu hổ cả. Trước sau chúng ta cũng là người một nhà, con cứ xem hai bác như bố mẹ của con. Từ nay về sau cứ gọi hai bác là bố mẹ luôn nhé!” Bố Gary nhìn vào đôi má ửng đỏ của cô, cười phúc hậu. Mặt Jihyo trở nên ngơ ngơ, ngại ngùng cúi mặt xuống. “Dạ… con không dám…”.
“Sao lại không dám? Hai đứa dù sao cũng ở bên nhau lâu rồi, thậm chí Hee Gun còn tính chuyện kết hôn với con trên biển nữa cơ mà!” Mẹ Gary nắm tay Jihyo và nói đùa. Cô giật mình, nhìn bà.
“Trông con bé đáng yêu chưa kìa! Con đừng ngại, cứ gọi bố mẹ cho thoải mái con nhé!” Bà tiếp tục. Bố Gary cũng đang mỉm cười nhìn cô. Jihyo cười thẹn thùng, thốt lên nhẹ nhàng “Dạ, bố… mẹ”.

Ba người họ vui vẻ dùng cơm tối, trò chuyện cùng nhau như những người thân trong gia đình. Gary có một anh trai sinh sống ở nơi khác, dịp này cô đến không gặp anh nhưng vẫn gửi lời hỏi thăm đến anh và gia đình nhỏ của anh. Jihyo ở lại đến tận 9 giờ tối sau đó xin phép ra về. Mặc dù bố mẹ Gary ngỏ ý giữ cô ở lại nhưng cô sợ Gary ở nhà chờ cô, hơn nữa, mai cô còn có lịch làm việc nên phải về sớm.

Về đến nhà đã gần nửa đêm. Đèn vẫn còn tối và cô không thấy đôi giày của anh trên kệ tủ, “Chắc anh vẫn chưa về. Lại thức khuya làm việc nữa rồi… Haizzz”. Cô lê lết bàn chân mỏi mệt vào phòng, lấy khăn, vào phòng tắm ngâm mình trong bồn nước nóng để thư giãn. Trong tâm trí cô cứ nghĩ về buổi hôm nay ở Jamsil, cô tự cười khúc khích, tự đỏ mặt, miệng lẩm bẩm “bố… mẹ… bố mẹ của anh ấy…”.

Lúc đó, Gary vừa về đến. Anh bước vào phòng thấy phòng tắm đang sáng đèn, anh biết cô đã về. Anh đặt ba lô trên bàn, vào trong tủ, lấy một chiếc áo thun size rộng, một chiếc quần sọt, để lên giường cho cô. Sau đó anh thay cho mình chiếc áo thun halyang màu trắng không tay cùng quần lửng màu đen, rồi ra nhà bếp lấy nước uống. Jihyo ra khỏi phòng tắm, người cô đang quấn một chiếc khăn lông lớn, nhìn thấy quần áo đặt sẵn trên giường, cô mỉm cười thật tươi vì biết anh đã về nhà. Cô mặc đồ vào và ra bếp tìm anh.

Cô ôm anh từ đằng sau. “Oppa~~~” Giọng điệu nũng nịu lúc nào cũng được dành cho anh mỗi khi cô cảm thấy nhớ anh. Gary cười khúc khích, quay lại nhìn cô, anh vuốt tóc cô và hỏi, “Baby, hôm nay thế nào? Em có vui không?”. “Em rất vui! Bố mẹ anh chào đón em rất thân thiện, họ đối xử với em ấm áp như người thân vậy, em không còn thấy ngại khi gặp họ nữa.” Nụ cười vẫn nở trên môi, cô hớn hở kể với anh về ngày hôm nay cô ở nhà bố mẹ anh.

“Khi nãy bố mẹ có gọi cho anh, họ cảm ơn em vì món quà. Có vẻ bố mẹ rất thích em đấy!” Anh vừa nói rót nước cho cô uống. Jihyo cầm cốc nước, uống một ngụm rồi nói tiếp. “Em cũng rất thích họ. Bố mẹ anh thật tốt bụng, chả trách sao anh lại quyến rũ như vậy, bởi vì anh được di truyền từ bố mẹ anh!”. “Ô hô… vậy sao? Đó là lý do tại sao em yêu anh nhiều đến như thế?!” Anh hôn vào trán cô.
“Đúng vậy! Em yêu anh vì anh rất đáng yêu, tốt bụng, anh rất quyến rũ và…. Vì anh cũng yêu em!” Cười tít mắt.
“Vậy bố mẹ có nói gì với em nữa không?” Gary hỏi thêm.
“Oh…” cô chợt nhớ lúc cô gọi họ là “bố mẹ” lại khiến má cô đỏ lên. “Baby, sao mặt em đỏ vậy? Xấu hổ à?” Anh trêu cô. “Oh… hôm nay… em đã gọi họ… là…” Anh vẫn nhìn cô tò mò câu trả lời “… bố mẹ…”. Gary cười lớn ngạc nhiên, “à… vậy ra em bắt đầu muốn kết hôn với anh lắm rồi đấy!! Hahahaha”.
“Ya!! Ai thèm kết hôn với anh chứ!” Cô đưa tay lên đánh vào vai anh. Anh nắm lấy tay cô.
“Chứ sao em lại chấp nhận gọi bố mẹ anh là “bố mẹ” hử?” Anh cười mỉm.
“……” Jihyo im lặng, cúi mặt xuống, phụng phịu. Trông cô khi ấy thật đáng yêu. Gary nâng cằm cô lên, hôn một cái vào đôi má đang phụng phịu đó, và một cái vào đôi môi đang bĩu ra đó.
“Anh hỏi em điều này được không?” Cô nhìn anh, chớp mắt vài cái.
“Vì sao em lại thích đám cưới trên biển?” Anh tò mò muốn biết vì sao cô thích tổ chức đám cưới trên biển. Mặc dù anh biết cô thích biển, cô ước ao vào ngày quan trọng nhất của cuộc đời sẽ là một ngày lãng mạn trên bờ biển cùng người cô yêu, nhưng anh muốn biết thêm lý do đằng sau đó.

“Vì… em thích biển. Em thích được cùng người em yêu ngắm bình minh và hoàng hôn trên biển… em thích sự giản dị lúc êm ả và lặng lẽ, lúc dữ dội và ồn ào… cũng như tình yêu lúc thăng trầm, lúc bình lặng… nó giống như chuyện của anh và em… Và một điều nữa chính là ngày đầu tiên em trao nhẫn cho em… ah, nó không phải là cái nhẫn thật sự *cô cười khúc khích*, em đeo cũng không vừa. Nhưng hôm đó, 100 ngày kỷ niệm Monday Couple cũng là ngày em nhớ nhất vì được cùng anh đứng ngắm biển trên boong tàu…” Rất lâu rồi anh mới nghe những câu nói ấm áp như thế này từ chính miệng cô.

Gary nhìn vào mắt cô, sự chân thành anh thấy được từ trái tim cô đang hiện ra trong đôi mắt ấy. Anh càng yêu cô hơn giây phút này. Cô luôn nhớ mãi những ngày kỷ niệm của họ, những giây phút họ ở bên nhau, dù nhỏ nhoi nhưng cũng đủ để tình yêu của họ càng thêm mạnh mẽ. Anh không cần phải nói gì cả, anh cúi xuống trao cho cô nụ hôn cảm ơn, nụ hôn của tình yêu, của sự tin tưởng. Cô choàng tay qua cổ anh, anh ôm lấy eo cô, kéo cô lại gần, họ hôn nhau say đắm trong ánh đèn le lói của màn đêm.

Nụ hôn dừng lại, anh bế cô vào phòng và thỏ thẻ. “Anh sẽ cho em một buỗi lễ kết hôn thật lãng mạn trên biển một ngày không xa. Nhưng trước hết, anh muốn cho em thấy tình yêu của anh dành cho em còn dạt dào hơn sóng biển. Bây giờ.”

Trời đã tờ mờ sáng, nhưng đôi uyên ương vẫn dành cho nhau giây phút hạnh phúc này. Đám cưới trên biển à? Bây giờ họ đang tận hưởng nó ngay tại đây.

—- THE END —

Tác giả: Won Jeong Yi – FC Monday Couple In Vietnam
[Truyện ngắn] Đám cưới trên biển – Monday Couple Reviewed by Administrator on 10:26 PM Rating: 5
All Rights Reserved by Blog giải trí Yêu K-Pop © 2014 - 2015

Biểu mẫu liên hệ

Name

Email *

Message *

Powered by Blogger.