Top Ads

[Truyện ngắn] Mùi hương của anh – Monday Couple

“Ok tốt lắm! Cười lên nào! Tốt!”. Thợ chụp ảnh xoay chuyển góc chụp từ bên này qua bên kia sao cho có được những tấm ảnh ưng ý nhất. CF lần này chỉ có 5 anh em nhà Running Man tham gia thôi bởi Jaesuk và HaHa quá bận bịu không thể tham gia cùng được.

5 người làm đại diện cho một trò chơi rất thú vị dành cho điện thoại. Vốn tính hoạt bát trên chương trình thực tế, cả ba đều làm rất tốt.

“Xong rồi, mọi người vất vả rồi!”. Thế cũng xong cho một buổi chụp ảnh. Mọi người cúi đầu chào nhau, động viên nhau sau những giờ làm việc chăm chỉ. Người chụp hình cuối cùng trong buổi chụp riêng lẻ là Gary. Tuy cười nói vui vẻ trước ống kính vậy nhưng một khi xong việc, nét mặt anh lại không ổn. Anh nhăn nhó dùng bàn tay mình xoa bóp cái vai đang đau nhói từng cơn nhưng khi Jihyo quay sang để ý thì anh lại ra vẻ như không có gì.

“Oppa, anh lại đau sao?”. Cô đưa tay lên xoa giúp anh nhưng anh lắc đầu mãi, còn mỉm cười tỏ ra mình chả sao cả. “Anh không sao. Do nãy giờ đứng nhiều nên hơi uể oải tí”. Anh làm sao có thể nói dối cô được chứ? Cho dù ai nói anh dạo này nói dối tiến bộ rồi nhưng bất cứ những điều gì nhạy cảm, Jihyo đều có thể nhìn ra được cả.

“Anh đừng giấu em… Cho em xem nào!”. Cô bắt anh phải đứng yên trước bàn dân thiên hạ, cô thì vạch cổ áo anh để luồn tay mình vào xoa bóp. Anh vịn tay cô lại. “Jihyo à, để về nhà rồi làm gì làm. Ở đây còn nhiều người.. Để anh đi thay đồ cái đã”. Nói rồi, anh chỉ cười với cô một chút mới quay đi vào trong phòng thay đồ. Nụ cười đó không giống bình thường tí nào. Nó chứng tỏ anh đang phải chịu đựng trước mặt cô. Đảm bảo lúc quay dầu đi, sắc mặt sẽ lại xịu xuống hay nhăn nhó vì cơn đau hành hạ. Cô chẳng biết phải làm gì lúc này ngoài mím môi, thở dài, cau mày vì lo lắng cho anh.



Lúc đầu, khi mấy anh em tụ tập với nhau tại đây, chụp hình selfie với Jong Kook, cô đã cảm thấy anh không ổn rồi. Từ sáng mới ngủ dậy, anh khó khăn vươn vai, lắc lư qua lại để thoải mái nhưng vẫn không thể giảm đau được. Anh chẳng bao giờ than vãn với cô mà tự mình tìm cách làm cho nó khá hơn. Bởi vậy lúc sáng, cô bảo anh đừng lái xe mà hãy cho quản lý đưa anh đi. Không điều gì qua mắt được Jihyo cả, cô còn đem theo cả thuốc bôi đặc hiệu của anh thường dùng từ nhà theo để hy vọng mỗi khi anh đau đều có thể thoa. Lần nào đi đâu, làm gì cô cũng nhớ dặn dò Jeseob ngó ngàng tới anh giúp, dù cho mấy lần anh bảo nhân viên mình chăm cho cô lúc anh không ở cạnh. Kể cả nhân viên còn thấy ganh tị về tình yêu của hai người lúc nào cũng lo cho nhau thế này.

Hôm đó chụp hình xong, anh chạy thẳng ra studio luôn. Tuy album của anh đã xuất xưởng xong nhưng công ty anh còn có Gil và Jung In sắp comeback, anh phải giúp họ một số việc nữa. Thân mình thì mệt đến đờ ra nhưng còn cố nghĩ đến người khác. Jihyo không lo sao được? Nhưng đó là công việc và bản tính của anh rồi.

———

“Gil oppa?”

“Oh em dâu! Là anh đây, em có gì không?”. Gil nói chuyện điện thoại mà có vẻ ngập ngừng, lâu lâu còn ngó cái người nào đó nằm sấp dài ườn bên cạnh ra dấu cho anh nói.

“Gary oppa có ở đó không ạ? Em gọi điện mà không thấy anh ấy bắt máy”. Còn cô thì có vẻ sốt sắng như mình đang hối hả chuyện gì.

“À.. Ờ… chú ấy bận một chút nên không nghe điện thoại. Em có gì nhắn lại cho anh cũng được.”

Jihyo thở thật dài nghe có vẻ thê lương lắm. Gil biết đúng là không ổn rồi nhưng cũng không dám hỏi nhiều, Gary cũng đã kể cho anh nghe rồi. Jihyo ậm ừ, Gil không thể biết đầu dây bên kia cô cứ nghẹn như muốn khóc ấy nhưng lại không thể khóc, lòng cô cứ bồn chồn không yên tí nào.

“Dạ thôi, anh bảo với anh ấy khi nào xong nhớ gọi cho em. À mà… Anh thấy vai anh ấy có đau không? Mấy hôm nay cái vai của anh ấy lại trở chứng nữa rồi…”. Giọng cô dịu nhẹ quan tâm vô cùng. Đến Gil nghe còn thấy chạnh lòng. Cô yêu Gary đến như thế mà cái chú em nhỏ lì lợm của anh cứ làm nũng không chịu hiểu gì hết. Gil cũng đến mức phải thở dài ngao ngán.

“Uhm… Vai…”. Gil lại nhìn qua cái tên mông vịt nằm yên vị trên giường kia, hắn lắc lắc cái đầu rồi suỵt suỵt cho Gil từng nói gì hết. “Ờ.. chú ấy không sao đâu! Cái vai với cái lưng trước giờ vẫn hay thế mà! Em yên tâm đi, có anh coi sóc rồi.”.

“Vâng… Anh chăm cho anh ấy giúp em.. Em cảm ơn anh…”. Tim cô muốn quặng lại khi nghĩ đến anh. Giờ lại không thể gặp anh, lòng cô khó chịu vô cùng.

“À em dâu!”. Mắt Gil cứ đảo qua đảo lại, lúc thì lại liếc hắn. “Đêm nay Gary bận nên không về nhà, bảo em đừng chờ nhé…. Ngày mai chú ấy về lấy đồ đạc rồi ra sân bay luôn”.

Cô đứng hình, cảm thấy ngứa ngáy vô cùng. Đêm nay anh không về, tức là phải chờ đến ngày kia mới có thể gặp anh nữa. Trời ơi, sao cô chịu nổi đây? Cô biết anh đang giận cô vì cái tội cô dám đổi lịch bay mà không báo anh biết. Anh đã sắp xếp một đêm đẹp với cô ở Bắc Kinh vào ngày mai khi hai người sang bên đó sớm thế mà đùng một phát cô lại đổi lịch bay với lý do có hẹn với người bạn cũ mới về nước. Người bạn cũ đó quan trọng thế nào mà khiến cô phải bỏ cả cuộc vui cùng anh mà đổi lịch. Vốn dĩ lịch của hai người là có cả anh sắp xếp, làm sao cho cả hai đều có thể bên nhau khi cần. Thế mà… Ôi, nhắc đến đây cô như muốn phát điên. Giải thích với anh nhiều lần nhưng anh vẫn làm mặt lạnh với cô, dù không phải anh hoàn toàn giận. Anh chỉ cười ít, nói ít với cô mà thôi. Nhiêu đó cũng đủ làm cho cô bứt rứt rồi. Vắng nụ cười anh, cô phải làm sao?

“À… dạ… Em cảm ơn anh”. Cuộc nói chuyện bắt đầu ngắn cũn cỡn rồi tắt ngủm trong cơn tiếc nuối. Gil cảm thấy có lỗi vì đã không nói thật với Jihyo. Anh cúp máy, đi ra ngồi cạnh giường của thằng em cứng đầu đang bất động như chết đến nơi.

“Này cái tên kia! Chú bệnh mà sao không nói cho em dâu biết hả? Đúng là..”. Bàn tay to bự của Gil đánh chát vào lưng anh làm anh phải “Á” lên một tiếng đau đớn.

“Ey hyung!!! Đau em!!”. Anh giật nảy người khi cơn đau bỗng dưng lại xuất hiện. Cái lưng trần phơi ra hết khi anh nằm sấp. Vừa nãy phải gọi cả bác sĩ đến để giác hơi khắp vai và lưng. Đã dắt anh đi bác sĩ mấy lần, bác sĩ bảo đừng có vận động mạnh quá sức nhiều, tập quyền anh cũng nên vừa sức thôi. Thế mà tính chất công việc của anh phải đi nhiều, rồi vào Running Man còn phải vận động khỏi nói, làm sao mà tránh được chứ? Ngày xưa anh tập quyền anh nhiều, về sau ít tập nên nó bắt đầu để lại di chứng. Phải đi tập lại thì mới đỡ đau hơn. Cũng như Jongkook bây giờ bắp tay bị đau mất cảm giác, chỉ có cách tập thể hình mới giúp lấy lại cảm giác mà thôi. Nhìn họ như thế nhưng cũng khó nói họ hoàn toàn khỏe mạnh bởi họ cũng là con người.

Jihyo biết anh đau nên lúc nào cũng phải xem chừng anh. Mà hiện tại thì anh không hề cho cô biết nó đang bị biến chứng nặng, hành anh đến sốt luôn. Anh lại giấu vì không thể làm cô lo thêm nữa. Anh nằm đó thở dài, cũng không đáp lại câu trách mắng của Gil. Điều anh mong là mình mau khỏi để Jihyo khỏi bận tâm.

“Cái chú này… Thiệt tình! Em dâu chỉ dời lịch bay mà chú đã giận người ta. Chú giấu người ta mình bị bệnh thì chú nghĩ em ấy có giận chú không? Lớn già cái đầu rồi mà còn lẫy kiểu trẻ con thế hả?”. Chỉ có Gil mới mắng anh thẳng thừng như thế. Anh em bên nhau hơn hai mươi năm, Gil còn không hiểu anh sao? Mọi tâm tư con người anh, Gil đều hiểu cả. Mắng thì mắng vậy thôi, chỉ vì cái đầu anh cứng quá mà gõ hoài không chịu mềm ra. Anh cứ nhất quyết làm điều mình thích không thôi. Anh không muốn người khác lo lắng cho mình nên một mực nhận hết vào mình.

“Em không muốn cô ấy lo thôi…”

“Để như thế này em ấy còn lo lắng hơn nữa kìa chú biết không?”. Chưa đợi anh nói xong mà Gil đã nhảy vào mắng tiếp.

“Anh nghĩ xem, em đã chuẩn bị hết cho ngày mai rồi mà bỗng dưng cô ấy lại đổi lịch mà không nói em biết! Nếu là anh thì anh sẽ thế nào chứ?”. Anh phụng phịu hệt như đứa trẻ bị bố mẹ thất hứa không dắt đi chơi. Gil bật cười với chú em nhỏ mà không nhỏ của mình.

“Thế chú nghĩ chú sang bên đấy, rồi cũng nằm ườn thế này thì mần ăn được gì? Em dâu cũng cần có bạn bè chứ! Lâu lâu hai đứa nên tách nhau ra một tí… Lúc nào cũng bám dính không chừa đường thở luôn hà”.

“Nhưng mà thông thường cô ấy vẫn đi với em mà … trừ phi có lịch riêng thôi”

Gil giả vờ không nghe thấy mấy lời than thở của anh, “Thôi mau dưỡng sức cho khỏe đi chú! Mai còn có lịch trình nữa… Khi nào gặp em dâu rồi thì giải thích cho em ấy hiểu. Không em ấy lại hiểu lầm chú giận hờn vô cớ nữa”.

Gil đứng dậy, đi ra khỏi phòng, để lại Gary một mình nằm trong phòng nghỉ ngơi. Giờ anh chẳng thiết tha làm gì cả. Anh mệt lả cả người, chỉ biết nằm đó mà thở đều. Anh với tay lấy điện thoại. Màn hình chờ lẫn màn hình nền đều có bóng dáng của cô, bàn tay hai người nắm nhau vẫn còn hiện hữu trên đó không bao giờ phai đi. Anh không dám để hình quá lộ liễu nên phải ngụ ý như thế, tránh người ta phát hiện ra hai người đang hẹn hò. Mở điện thoại ra, một đống tiếng *ting ting* liên tục báo không ngừng nghĩ. Đa số là cuộc gọi nhỡ và tin nhắn từ cô. Bàn tay yếu ớt chầm chậm mở ra đọc từng tin, lời lẽ trong đó làm anh thấy ấm áp vô cùng.

5 phút trước…
To: Kang Gary
Anh không sao chứ? Nếu đau thì nhớ nghỉ ngơi nhé, đừng làm việc quá sức. Làm việc xong nhớ ngủ đầy đủ nha anh! Yêu anh!
From: Mong Ji

20 phút trước…
To: Kang Gary
Sao anh không bắt máy của em thế? Anh giận em thật sao?
From: Mong Ji

40 phút trước…
To: Kang Gary
Em có mua thức ăn anh thích nhất nè! Khi nào về em hâm lại cho anh nhé! Em còn mua gân cho anh tẩm bổ nữa… tốt cho người bị nhức mỏi lắm đó.
From: Mong Ji

1 tiếng trước…
To: Kang Gary
Oppa, em xin lỗi! Bạn em mới về mà em chỉ có thể gặp cậu ấy vào ngày mai thôi. Em sẽ bay chuyến sau với Jaesuk oppa mà… xin lỗi anh… đừng giận em mà.
From: Mong Ji

3 tiếng trước…
To: Kang Gary
Ya Kang Gary! Sao có chuyện đó mà anh cũng giận em hả? Em xin lỗi đã không nói trước với anh, nhưng mình có thể nói chuyện được không?
From: Mong Ji.

Tin nhắn nhiều đến mức đọc vào từng tin cũng đủ biết nó thay đổi theo tâm trạng cô thế nào rồi. Anh mỉm cười nhưng cũng không quên thấy hối lỗi khi bắt cô phải lo lắng thế. Biết làm sao bây giờ? Đêm nay mà anh không về thì cô sẽ lại khó ngủ. Anh biết cô thông thường sẽ ngủ ngon hơn khi có anh bên cạnh, mà đằng này hôm nay lại đang trong tâm trạng không yên nên làm sao cô có thể ngủ yên? Anh bỗng bật cười nhớ ra, “Mình quên cô ấy là sâu ngủ mà”. Thế là anh đành phải nhắn một tin nhắn đến cô, chứ nếu không cách vài phút cô lại nhắn cho anh một tin biết khi nào mới dừng lại.

To: Mong Ji
Anh không sao! Anh đang bận làm việc nên không nghe máy của em. Đêm nay em cứ ngủ đi, đừng chờ anh về.
From: Kang Gary

Lời không có vẻ là giận nhưng vẫn mang dáng vẻ lạnh lùng như mấy ngày nay. Thậm chí còn không có từ “Yêu em” như mọi lần vẫn thế. Cô bĩu môi, thấy khó chịu vô cùng. Hiếm khi lại phải giỗi nhau kiểu này. Mà có gì to tát đâu chứ? Anh cũng đâu phải giận đến tránh mặt? Cô tự nhủ bản thân do anh mệt nên thế thôi. Cô cứ để anh bình tĩnh đã rồi hai người sẽ có thời gian nói chuyện với nhau sau.

Đêm đó cô một mình trong căn nhà vắng lặng. Ban đầu nghĩ anh sẽ về nên cô chuẩn bị món ăn cho anh mà giờ không có anh ở nhà nên đành cất tất cả vào tủ lạnh. Tivi ban đêm cũng chả có gì xem nên cô quyết định đi ngủ sớm. Vào trong phòng, thấy cái phòng phục trang của anh còn mở cửa nên cô đến dự sẽ đóng lại. Thế nhưng, lúc nhìn vào trong, cô quyết định sẽ giúp anh dọn dẹp tủ, dù sao giờ cũng đang rảnh mà. Quần áo của anh rất nhiều, và tất cả đều mang mùi hương của anh. Cô lấy cái vali anh để sẵn ở góc tường để ra và soạn đồ cho anh ngày mai mang đi. Thực ra anh đã soạn được một ít rồi, anh định khi quay về sẽ gom thêm mang theo nhưng giờ cô giúp anh luôn. Cô biết thói quen của anh khi đi, ngoài vật dụng cá nhân sẽ mang theo một cuốn sổ tay chép nhạc màu vàng, sẽ có tai phone anh chuyên dùng để nghe nhạc trên máy bay để không bị ù lỗ tai như những tai phone thông thường khác. Cô để hết tất cả vào trong vali của anh, bao gồm cả thuốc thoa giảm đau. Hơn nữa, cô còn chuẩn bị một chiếc áo sơ mi caro nỉ màu đen để anh mặc ấm người, một cái quần hơi quái một chút, tưa tưa phần gối để trông anh bụi hơn. Cô thích phong cách đó của anh. Cô đem chúng ra ủi cho thẳng. cất công treo lên giá đồ ở chỗ dễ thấy nhất gần cái va li để anh chỉ cần nhìn vào là biết mà mặc. Thông thường anh luôn là người chuẩn bị đồ đạc giúp cô nhưng hôm nay, cô muốn mình được tận tay chăm lo cho anh. Kể cả đôi giày vừa giặt, cô cũng mang ra để sẵn dưới chân vali cho anh. Mỉm cười với thành quả của mình, cô mới yên tâm đi ngủ.

————

Thời gian chỉ mới trôi qua được vài tiếng, khi ánh ban mai chuyển mình lơ lửng vài tia nắng nhỏ nhẹ len lỏi qua tán cây. Căn phòng ấy vẫn còn chìm đắm trong hương vị màn đêm, không hề hay biết ông mặt trời đã thức giấc từ lâu. Anh khẽ khàng đóng cánh cửa nhà lại, không gây ra tiếng động nào. Phòng khách tối, tất cả đều tối. Bỏ đôi giày ra, anh vẫn còn mang đôi vớ xám bước vào sàn nhà gỗ nhẵn êm ái. Ba lô trên vai được tháo ra ở một bên, chỉ còn vướn víu một bên vai phải được anh vịn chắc chắn. Bước chân anh tiến đến căn phòng quen thuộc rồi chầm chậm hé mở. Đây rồi, người con gái trong tim anh đang say giấc nồng trên chiếc giường đôi êm ái của hai người. Anh bỗng cảm thấy xót xa khi mình đã không thể ở bên cô đêm qua, lại còn khó khăn với cô. Anh thở dài, bước vào bên trong, đặt hẳn balo lên bàn và loay hoay dọn đồ thật khẽ để tránh đánh thức cô.

Khi anh vừa mới mở cái phòng phục trang ra, đập vào mắt anh là sự gọn gàng của nó. Rất gọn gàng! Rồi lúc anh vào hẳn bên trong, anh lại ngạc nhiên khi thấy một bộ đồ đã được ủi sẵn phẳng phiu treo trên giá kia, phía dưới là chiếc vali được đặt dựa tường và một đôi giày sạch bong xếp gọn ghẽ cạnh bên. Anh đến mở vali ra, mọi vật dụng cần của anh đều nằm trong đấy, một cách vừa ý như anh mong muốn. Tự dưng anh chạnh lòng. Anh liếm môi, kìm nén con tim mình sụt sùi. Anh yêu cô biết mấy! Và anh biết cô cũng thế.

Anh tranh thủ mặc bộ trang phục đó, mang đôi giày đó rồi xách vali ra ngoài. Anh bỏ thểm một số món vào balo, đeo vào. Khi bóng anh lướt qua cái gường màu xám, anh nán lại nhìn khuôn mặt đáng yêu của người yêu mà không sao nỡ bỏ đi. Dịu dàng đến bên cạnh, ngồi xuống giường. Bàn tay anh khẽ vén cọng tóc rơi trên gương mặt cô, để cho nó đừng che lấy gương mặt tươi sáng của cô nữa. Nét đằm thắm, thanh tú nơi khuôn mặt của cô luôn khiến anh yêu say đắm. Cô đẹp như một nữ thần hạ phàm ban tình yêu cho anh. Cô giản dị, đơn sơ, không chút cầu kì, lại làm cho anh thêm rung động trước cá tính đó. Cô đã chăm lo cho anh như thế nào, yêu anh ra sao mà khiến anh nhung nhớ thế này? Chưa đi mà đã thấy nhớ rồi!

Anh cúi xuống hôn nhẹ lên trán cô. “Anh yêu em”. Ba từ nhỏ nhẹ hết mức, trong cơn mơ cô chả thể nghe được. Thế nhưng cô lại cảm nhận được một mùi hương quen thuộc đang phảng phất bên cạnh mình. Có lẽ cô cũng mộng thấy anh, cũng được ở bên anh như lúc này để rồi đến lúc anh bước chân rời khỏi cái giường, cô lại bất giác gọi anh, “Oppa~”.

Nghe cô gọi, anh giật mình quay lại, nhưng đã thở phào vì cô chỉ mớ thôi. Cô vẫn thường mớ như thế những đêm không có anh bên cạnh. Jihyo rúc người trong cái chăn ấm, tay theo vô thức với qua chỗ trống bên cạnh như đang tìm hơi ấm của an mà.. không có anh. Hành động của cô thu tất cả vào tầm mắt anh. Anh có thể thấy cô dường như đang mếu một chút khi quơ tay mà không thấy anh. “Gary Oppa~”, lâu lâu lại gọi lần nữa. Cho đến khi bàn tay cô chạm vào cái gối bên cạnh thì cô một mực ôm chặt lấy nó, tiếp tục ngủ. Mũi của cô áp vào gối để tìm mùi hương nam tính mà cô nhớ nhung. Cô xoay đầu áp má vào nó, mắt vẫn nhắm nghiền, mũi hít hít vài tiếng.

Cuối cùng cô cũng nằm yên trong mộng mị. Anh cứ đứng đấy ngắm nhìn cô. Có cái gì đó đang bóp lồng ngực anh đây này. Những thói quen tự nhiên của cô lại khiến anh xót xa. Thì ra đây là cô – những lúc không có anh bên cạnh. Người con gái tên Song Jihyo, kể cả trong mơ vẫn gọi tên anh. Đôi mắt anh bắt đầu đỏ lên rồi nhưng tiếng tin nhắn *ting*vang lên mới kéo anh về thực tại. Anh gạt đi cái thứ đang làm mắt anh cay xè qua một bên. Nếu anh đứng ở đây ngắm nhìn cô mãi, anh sợ trái tim sẽ không cho phép chân bước đi. Thế là, sau bao dằn vặt trong lòng, anh vẫn phải đi cho kịp lịch trình. Quản lý của anh đang chờ ở tầng dưới, sẵn sàng cho chuyến đi sang Bắc Kinh.

Anh bước vào xe, tựa đầu ra ghế, đôi mắt nhắm nghiền vì mệt mỏi. Anh vẫn nhớ như in khoảnh khắc lúc nãy của Jihyo. Điều đó làm anh thấy không nỡ nhất. Bản tính của anh mỗi khi mệt mỏi hay tập trung điều gì là không muốn ai làm phiền cả. Thế nên anh mới chọn cách tránh cô, một phần cũng để tịnh tâm lại bản thân, nếu không những khi cáu gắt vô cớ lại làm cô bị tổn thương. Mà anh thì chẳng muốn việc đó xảy ra tí nào.

“Jihyo dậy chưa?”, Jeseob ngồi bên cạnh hỏi han khi thấy anh có vẻ không được thoải mái. Anh chỉ trả lời bằng cái lắc đầu, thở dài. “Em nghĩ anh nên nói chuyện với cô ấy sau khi sang bên đấy đi! Đừng để cô ấy hiểu lầm”. Anh lại gật đầu với Jeseob. Xoay đầu nhìn ra ngoài kính xe, phong cảnh chạy ngang qua rất nhanh sau lớp màu đen của cửa kính. Có vẻ như chính nó đang miêu tả cho tâm trạng anh lúc này. Màu đen. Dù cho có đen thế nào thì vẫn hiện lên rõ nét tươi sáng trên gương mặt của Jihyo. Anh đã bắt đầu nhớ cô rồi.

Ở sân bay, anh đeo kính, đeo khẩu trang, chỉ lủi thủi một mình đi theo Jeseob mà không hề tươi tắn như thường bữa. Fan có hỏi anh Jihyo đâu? Một cách tự nhiên, anh trả lời rằng cô ở bên trong. Phải! Cô ở bên trong, hiện giờ đang trong tim anh.

Quay ngược lại mấy cây số, tại căn hộ quen thuộc ấy, Jihyo đã bắt đầu thức giấc. Cô còn man mán nhớ lại cảm giác có anh bên cạnh. Thật mà như ảo, ảo mà như thật. Cô lật đật chạy vào phòng phục trang của anh, quần áo đã lấy đi rồi, vali cũng không còn ở đó. Anh đã về nhà và cũng đã đi rồi. Cô dự là sẽ ngủ dậy sớm để chờ anh về nhưng bản thân lại ngủ quên mất. Vậy là hôm nay thật sự không được gặp anh rồi. Mùi hương của anh lưu lại khắp nơi trong căn phòng này, nó khiến cô chịu không nổi và bỗng bật khóc. Cô nhớ anh đến phát điên. Dù hôm qua cùng nhau đi chụp ảnh nhưng sự lạnh lùng của anh lại làm con tim cô đau nhói. Cô thèm được ngả vào vòng tay anh ngay lúc này, được hít hà mùi hương mạnh mẽ đó, không phải là từ cái đống quần áo này mà là từ con người anh. Cô thẩn thờ cầm điện thoại nhắn một tin…

To: Kang Gary
Anh bay rồi sao? Khi nào đến nơi nhớ nhắn cho em… Em nhớ anh! Yêu anh!
From: Mong Ji

… sau đó lại ôm mặt khóc tiếp. Ai có ngờ Át chủ bài lại có thể dễ khóc thế chứ! Cô là con người nhạy cảm, bất kể những điều gì làm con tim cô xuyến xao, cô đều khóc. Từ trước đến giờ, người khiến cô khóc nhiều nhất chỉ có gia đình và anh – một phần cuộc sống của cô.

Cứ thế hết ngày, anh đã nhận được tin nhắn của cô nhưng không nhắn lại. Anh đến Bắc Kinh là về khách sạn đánh một giấc. Anh quá mệt để có thể đi đâu ăn chơi như dự tính. Gil nói đúng, đến bản thân anh còn lo không nổi thì đòi cô đi theo mình chỉ tổ làm cô vướn bận thêm thôi. Jongkook cũng đang bị đau, anh ấy được Kwangsoo chăm sóc rồi, còn bản thân anh chẳng muốn phiền đến ai cả. Kể cả các thành viên thấy sự kì lạ ở anh, cũng như Jihyo chẳng theo anh hôm nay thì họ mới lấy làm lạ. “Hai đứa giận nhau sao?”. Câu hỏi thường gặp lúc bắt gặp anh và cô lạnh nhạt. Nhưng anh lại trả lời là không có gì, là do cô bận nên mới qua sau, còn anh thì bệnh nên mới thấy phờ phạc thôi.

Giờ anh chỉ muốn ngủ để được nhìn thấy cô. Anh cũng nhớ cô vậy.

————

Buổi sáng hôm sau, cô bay cùng Jaesuk và HaHa. Dù Gary không dặn, Jaesuk cũng có nhiệm vụ bảo vệ cô em gái mà thằng em trai của anh cưng hơn nâng trứng. Bất kể khi nào không có Gary thì các thành viên còn lại đều phải chăm lo cho cô.

Khi nãy cô đã loay hoay không biết mình sẽ mặc gì để ra sân bay. Nghĩ đi nghĩ lại, không có anh bên cạnh thì mặc sexy thoải mái để làm gì? Hết bộ này đến bộ kia bị cô quăng, lục khắp tủ không thương tiếc. Stylist Minhee đã chuẩn bị một bộ rồi nhưng nhìn vào đấy cô lại không buồn mặc. Thế là, trời xuôi đất khiến thế nào, cô lại đi vào phòng phục trang của anh. Cô chọn một cái áo caro sọc đen trắng mà anh đã từng mặc đi chụp ảnh cho album mới, đi show mấy lần. Lúc anh mặc, cô đã khen rất nhiều. Chính cô là người góp tay thiết kế cho nó nên bản thân cũng thấy tự hào lắm.

Và thế là cô chọn nó. Mặc nó vào trong người, cô sẽ cảm nhận được anh đang ở bên mình. Mùi hương của anh vấn vương trên cơ thể cô. Kể cả nón Halyang, cô cũng lấy của anh mà không phải của mình. Minhee giật mình vì sự lựa chọn của cô.

“Em muốn lấy áo này thật hả? Em không sợ người ta bàn tán sao? Em lại lấy áo của Gary oppa…”

“Em không sợ! Ai nói gì kệ họ đi… em chỉ muốn mặc thế này thôi..”. Trong giọng nói có sự nghẹn ngào, mắt cũng rưng rưng mất phương hướng. Minhee nhẹ nhàng hỏi han.

“Hai người giận nhau sao?”. Minhee là stylist mà anh chọn cho cô nên cô nàng ấy cũng rất thân với cả hai. Phong cách của Jihyo sau này toàn do cô ấy tư vấn chọn lựa, dựa trên cá tính, sở thích và tình yêu của Jihyo.

Jihyo lắc đầu, dụi dụi mắt. “Không có… Chỉ là… một chút hiểu lầm thôi! Từ hôm chụp hình CF xong là em không được gặp anh ấy nữa.. Hôm qua anh ấy về nhà lấy đồ mà em cũng không biết…. Nên em nhớ anh ấy lắm chị ơi..”. Giọt nước mắt vô tình đọng lại đã giải phóng khỏi khóe mắt kiều diễm. Cô tiếp tục lau nó đi để lấy bình tĩnh nói chuyện. Trông cô giờ như cô bé nhỏ đang mè nheo với chị mình. Cô đáng yêu đến ai cũng không nỡ làm cô đau.

“Thế nên em mới muốn mặc áo của anh ấy phải không?”, Minhee vuốt tóc của cô nhẹ nhàng như người chị gái dành cho đứa em gái bé bỏng. Jihyo là chị cả trong nhà nên mỗi khi được một đàn chị ân cần chăm sóc, cô thích lắm. Cô gật gật đầu với Minhee. Không chỉ thế, bộ đồ này là cố tình để anh biết bản thân mình đang nhớ anh như thế nào.

Minhee tươi cười với cô. “Chị biết rồi… Có gì thì khi sang bên đó, hãy nói chuyện với anh ấy.. Còn bây giờ em nín đi… Phải giữ gương mặt rạng rỡ trước công chúng chứ”. Minhee đưa tay vỗ vỗ má của Jihyo thật nhẹ. Cô giúp Jihyo chuẩn bị lên đường.

Đương nhiên Jihyo là tâm điểm của ngày hôm nay rồi. Hình ảnh cô trong bộ trang phục Halyang đã dậy sóng cộng đồng mạng. Trong khi người ta bàn tán tại sao cô lại mặc thương hiệu của anh thì cô vẫn dửng dưng như không biết gì. Nhưng anh thì biết tất cả…

Chuyến bay đáp xuống gần kịp lúc họp báo, cô chưa kịp nghỉ ngơi gì cả đã phải thay đồ để chuẩn bị ra. Thậm chí Jaesuk cứ thế mặc luôn đồ sân bay, sợ sẽ không kịp giờ. Ai nấy đều chạy lăng xăng, chào nhau vài câu. Đến nơi mà cũng chưa nhìn thấy bóng dáng của anh, cô dáo dác nhìn khắp nơi bằng ánh mắt lo lắng. Cốt yếu đến được đây, người cô mong gặp nhất là anh. Mà cũng lại không thấy.

“Em tìm ai à Jihyo?”, Jongkook ý muốn trêu đùa cô một chút nhưng lại chẳng làm cô vui tí nào. Lòng cô như đang bị đun trên chảo lửa, nôn nóng được đến bên người cô thương. Trong đầu mãi một câu hỏi ‘Anh đâu rồi?’.

Con mắt đang láo liên tìm trong thất vọng thì chợt nó bỗng dưng tốt đen như mực. Có một hơi ấm nào đó đang chạm vào mi mắt của cô. Nó bịt chặt mắt cô lại… Đứng hình vài giây, cô không biết chuyện gì đang diễn ra nữa. Bàn tay cô chạm vào nó. Giờ lỗ tai cô chỉ nghe được giọng của mấy anh cười khẽ với nhau, rồi nghe Jaesuk hỏi,

“Em đoán được ai không Jihyo?”.

“Em đoán được ai không Jihyo?”. Tai thì nghe Jaesuk hỏi nhưng mắt cô chả thấy gì cả, bởi có bàn tay ai bịt mất tiêu rồi. Một cảm giác âm ấm đặt vào mi mắt, cố gắng không cho cô gỡ ra. Người này có vẻ cũng cố tình im ắng và thở chậm để cô không thể phát hiện ra. Những người đứng xung quanh thì cười hi hí để xem cô có đoán được không. Môi cô bỗng nở ra nụ cười mỉm, rồi sau đó nó biến chuyển sang bặm trợn và… *CHÁT*

“AAAAAA”. Bàn tay đang ôm mắt cô bỗng rụt lại. Ánh sáng lại về với đôi mắt xinh đẹp của cô ngay. “Ya! Song Jihyo! Sao em đánh mạnh tay quá hả?”. Cái tên tội phạm đó đang ôm tay, nhảy tưng tưng vì đau đớn. Đụng đến Át Chủ Bài là không xong rồi. Vì hành động bất ngờ của Jihyo nên kẻ thì cười, cười thì hốc mồm ngạc nhiên.

“Ha Dong Hoon quỷ quái! Ai cho phép anh dùng bàn tay bẩn thỉu che chắn đôi mắt diễm lệ của em?”. Khác hẳn một Mong Ji đầy lo toan khi nãy, thay vào đó là Bad Jihyo mà mọi người thường thấy. Cô chỉ trỏ, mắng mỏ HaHa cái tội làm phá mood của cô.

Đôi mắt Kwangsoo mở to mà dòm, “Noona, sao chị biết là Donghoon hyung?”

“Không phải hắn thì là ai có được chiều cao tầm đó?”. Cô hất mặt, chỉ vào HaHa như ta đây là nữ hoàng cao giá, tài năng tiên đoán vô biên. Cô cười trêu chọc HaHa rất tự hào.

“Thế nhỡ như là Gary thì sao? Em dám đập tay Gary vậy hả?”. Sukjin vô tình hỏi và câu nói đó lôi cô trở về với nỗi nhớ khi nãy. Cô bặm môi nói chắc nịt.

“Không phải anh ấy! Đương nhiên là không phải rồi!”.

Kookie được nước hỏi tới, “Sao em quả quyết thế? Gary cũng cao tầm Donghoon mà!”.

Jihyo ậm ừ, cô bặm môi, cúi mặt xuống nhè nhẹ. Đâu đó trong đôi môi hồng mọng ấy có tiếng lí nhí “Mùi hương…”, nghe không được rõ lắm. Mấy thánh kia dí tai lại gần cô, đồng thanh “HẢ?”. Mặt Jihyo giờ đỏ như ớt, bừng bừng toát lên nét dễ thương, tô điểm thêm cho má hồng càng thêm hồng.

Cô đưa tay che má mình lại, “AISHH! KHÔNG BIẾT!”. Rồi đá đạp, tách mấy người kia đi chỗ khác, tránh đường cho cô trốn khỏi cơn nhục này. Khi cô vừa mới phụng phịu ngồi xuống ghế cạnh bàn trang điểm, có một giọng trầm quen thuộc vang lên. Cái giọng ấy có vẻ đục hơn thường ngày bởi nó bị kéo thoe tiếng ho sụ dai dẳng, ai nghe thấy cũng phải đau giùm cổ họng của anh.

Kwangsoo nhanh nhảu chạy đến dìu anh bước ra ghế ngồi, anh xua tay bảo mình không sao. Những bước chân nhanh nhẹn ngày nào giờ sao cảm thấy yếu ớt hẳn. Mũi anh cũng đỏ ửng, mặt cũng tăng nhiệt độ do cơn ho khi nãy. Anh phờ phạc đặt người một cách nặng nề lên chiếc sofa, cạnh bên Jongkook, thở chậm rãi từng tiếng. Anh kia rồi! Mấy ngày rồi đã được nhìn thấy anh. Cô muốn gặp anh nhưng không hy vọng ở tình trạng thế này. Nãy giờ mắt cô cứ chăm chăm vào anh, từ lúc anh bước ra khỏi phòng nghỉ trong kia. Không bao giờ cô khỏi lo lắng cho anh cả. Nhìn thấy anh thế này, tim cô lại càng lo hơn chứ vui mừng gì.

“Gary đỡ chưa?”. Mấy anh tụm lại hỏi han anh, còn Sú thì ngoan ngoãn đi lấy nước cho anh uống. Anh mệt mỏi nhưng vẫn nở nụ cười với mọi người. “Em ngủ một giấc đã khỏe rồi, mọi người yên tâm”. Nhưng cái “khỏe” của anh, ai cũng biết nó không ổn. Trong lúc Sú rót nước được rồi, Jihyo nhanh chân đến lấy ly nước trong tay Sú. Cậu cũng biết cô cần ở bên Gary nên nhường cho cô đưa nước cho anh. Cô nhẹ nhàng ngồi xuống cạnh bên, đưa anh ly nước, còn không quên dịu dàng hỏi bằng giọng trìu mến.

“Anh bệnh như thế này sao không nói em biết?”, rồi cô đưa tay sờ thử lên trán anh mới hoảng hồn mở mắt trau tráu. “Anh bị sốt sao? Kang Gary, sao anh xem thường sức khỏe quá vậy hả? Anh đã đi khám chưa? Đã uống thuốc chưa? Hôm bữa em hỏi sao anh không nói em biết? Nếu em biết, em đã đi chuyến ngày hôm qua với anh rồi… Em xin lỗi”. Bấy giờ cô mới tự trách mình, cô bảo mình vô tâm quá. Bạn trai cô phải che giấu sự khó chịu để không khiến cô phải lo lắng, còn cô thì không hề hay biết gì, lại dời lịch bay để gặp gỡ bạn bè. Khi Jihyo dự định sẽ nói thêm nữa, giọng cô hơi lớn người khác có thể nghe thấy rõ. Viên ngọc màu trắng trong mắt cô bắt đầu nhả ra nước, đôi mày thanh tú hai bên chập lại nhau. Cô thương anh đến xót xa. Vì như thế nên Jaesuk mới phải “E hèm” rồi ngăn cảm xúc của Jihyo lúc này. Anh ấy sợ cô sẽ để lộ cho mấy người ở đây biết mối quan hệ của họ mất. Không chỉ có đoàn Running Man, mà còn rất nhiều con người đang hiện hữu xung quanh. Làm sao biết được họ có hiểu tiếng Hàn hay không, và họ có tò mò về Monday Couple hay không?

“Được rồi…. Gary uống thuốc đi để hạ sốt lại. Còn Jihyo bình tĩnh, Gary không sao đâu, em đừng có hớt hải thế…”. Anh nhẹ giọng để làm dấu mọi người đừng manh động quá.

Đến lúc mọi người được gọi ra để họp báo, tất cả đều chuẩn bị tươm tất bước ra trước. Anh đặt ly nước xuống bàn, cũng từ từ đứng dậy, bỏ một bộ mặt tươi tắn trước khi đeo kính vào đi ra ngoài kia. Anh vừa xoay người là lập tức cô vịn cánh tay anh lại. “Oppa~”. Anh nhìn thấy trong ánh mắt cô một sự lo lắng vô cùng tận. Anh chỉ biết mỉm cười dịu dàng, “Anh không sao.. đến giờ rồi mau ra đi, không mọi người chờ”. Dường như cô chưa thỏa mãn với câu trả lời đó, cứ lưỡng lự không buông cánh tay anh ra, anh phải tranh thủ khi người khác không để ý thì vuốt nhẹ tóc cô.

“Khi nào họp báo xong, mình nói chuyện sau… Anh có khám bác sĩ rồi nên em đừng lo nữa…”. Một câu nữa cho cô yên tâm, rồi anh quay về dáng vẻ lạnh lùng của một rapper ngạo nghễ. Bước chân anh thật sự đầy đặn hơn hẳn dáng vẻ ỉu xìu khi nãy. Trước nhà báo, anh tỏ vẻ rất tốt như chẳng có chuyện gì cả. Mà Jihyo lại bất chợt nhìn thấy vết giác hơi trên vai anh, hỏi sao cô không đau? Anh đau, cô còn đau gấp nghìn lần.

Buổi họp báo diễn ra suôn sẻ, tuy đôi lúc anh tỏ ra hơi mệt mỏi. Để cô không phải lo nữa, anh phải vờ làm trò cho cô cười, đôi lúc còn thì thầm với cô để cô quên đi anh đang bệnh. Lâu lâu, tâm trí anh thả mong lung ở đâu đó, không tập trung rằng xung quanh đang xảy ra chuyện gì. Cố gắng lắm nhưng anh chẳng thể hoàn toàn tỉnh táo trước những câu hỏi cứ xí xào bên dưới, chẳng thế biết có bao nhiêu máy ảnh đang chỉa vào mình tìm góc hình ưng ý. Anh mê muội đứ đừ, ước ao mong cho bây giờ có cái giường êm hoặc bãi cỏ xanh mượt nào đó để anh đặt lưng xuống mà đánh thêm một giấc say sưa. Anh thèm ngay lúc này được ôm lấy cô trong vòng tay ấm, tận hưởng cảm giác dịu êm, hạnh phúc chỉ riêng hai người. Công việc là phải làm, khán giả, truyền thông là phải chiều chuộng chứ thực tế sức khỏe lại đi trái ngược với các yêu cầu đó.

Đôi mắt thơ thẩn chợt quay về thực tại khi anh nghe thấy ai đó đang gọi tên anh. “Hỏi tôi sao?”. Cơn sốt hành hạ anh đến mức miên man chẳng để ý phóng viên đang hỏi mình. Sự ngơ ngác vô tình làm anh thêm đáng yêu, chẳng thể thoát khỏi tiếng cười yêu kiều của Jihyo. Anh lại khiến cô bồn chồn nữa rồi.

Những pô ảnh cuối cùng được chụp sau buổi họp báo, anh muốn ra ngoài bìa đứng để tránh thu hút sự chú ý của ống kính. Anh không muốn dáng vẻ bơ phờ của mình ảnh hưởng đến tấm ảnh đẹp của cả gia đình. Cho dù anh đã đeo kính che đi đôi mắt mệt mỏi nhưng cả thân thể và tay chân anh thì cử động còn nhẹ hơn robot. Cậu em HaHa phải choàng vai anh, vuốt lưng anh, không khiến anh lẻ loi một góc trời trong tấm ảnh. Đến bây giờ, anh cảm thấy đầu mình như nổ tung đến nơi. Còn rehearsal, còn buổi trình diễn đêm nay nữa. Ôi!

————

Buổi tiệc buffet cũng nhanh chóng qua đi, lấp đầy cái bao tử để Running Man lấy lại sức vài tiếng nữa sẽ xông pha mặt trận sân khấu. Bắc Kinh là một thành phố lớn nên sự tiếp đãi cũng vô cùng long trọng, cứ như vua chúa đang chiêu đãi những vị sứ thần từ nước bạn đến thăm ấy. Tất cả những món ăn đều rất ngon và vừa miệng, nó chiếm được cảm tình của tất cả những vị sành ăn trong đại gia đình Running. Do trong người không được khỏe nên Gary ăn không ngon miệng như mọi khi, anh gắp từng miếng cho vào miệng. Đúng là bản chất mùi vị ngon nhưng chất đắng trong người mỗi khi bị ốm sẽ làm cho anh chán ghét bất cứ thứ gì bỏ vào mồm. Jihyo phải coi sóc anh, bảo anh cố gắng ăn mà còn uống thuốc, nếu không anh sẽ không còn sức để biểu diễn nữa đâu.

7 thành viên có thời gian riêng tư để dưỡng sức trước giờ G, họ mạnh ai nấy có việc cần làm. Kwangsoo lúc nào cũng bên cạnh Kookie, chăm lo cho cái chân đau của anh ấy. Cái chân của Người năng lực bấy lâu vẫn hay tái phát lại làm anh ấy cứ phải gắn bó với những viên thuốc đắng đáng ghét để cầm cự cơn đau mà tham gia chương trình. Thật sự vai trò của anh ấy trên Running Man là một Kẻ mạnh lại là con dao hai lưỡi vì chính hình tượng đó làm anh ấy phải dùng sức nhiều cho những trận chiến. Cũng như Gary, kẻ mạnh tiềm ẩn ngược lại có cơn đau tiềm ẩn trong cơ thể. Bây giờ hai người đàn ông được xem là mạnh nhất lại cần được chăm sóc nhiều nhất.

Căn phòng giờ chỉ có 7 người nên cũng riêng tư, thoải mái. Gary ngồi trên chiếc ghế dài, tựa đầu mình ra sau lưng ghế êm ái. Anh nhắm mắt lại để xua đi bứt rứt trong người. Bên cạnh anh giờ đã có Jihyo, cô dịu dàng giúp anh thư giãn đôi mày cau có vì cơn đau. Có vẻ anh đã thấy thoải mái hơn rất nhiều. Được một lúc, cô giúp anh cởi cái áo ngoài ra để dễ dàng thoa dầu xoa bóp cho anh hơn. Khi chiếc áo vừa tụt ra khỏi cổ anh, một cảnh tượng khiến cô phải thắt tim lại. Lưng anh toàn những dấu tròn đỏ của cốc giác hơi. Điều này chứng tỏ anh phải đau lắm mới tìm đến phương pháp điều trị này. Cô im lặng, ngón tay khẽ chạm vào những vết đỏ đó, từng vết có cảm giác đang ấn chính vào người cô chứ không phải anh.

“Anh đau nhiều lắm không?”, vừa thoa thuốc vừa trìu mến hỏi han anh. Bàn tay cô nhẹ nhàng di chuyển trên bả vai anh, trên lưng anh để thuốc thấm dần đều, tránh làm quá mạnh thì anh sẽ bị đau. Làn da đầy hình xăm quyến rũ của anh nay lại nóng ấm theo nhiệt độ cơ thể, hơi thở nặng nhọc từng cơn phả ra không khí, nghe cả tiếng phì phò phát ra nữa. Quả thực bây giờ cô rất muốn ngăn cản anh lên sân khấu, anh càng cố gắng, cô càng lo thêm thôi.

“Anh hết đau rồi..”, nói vậy là tưởng giấu được cô sao? Anh biết sẽ không thể nói dối cô nhưng anh vẫn nói. Cốt yếu là làm cho câu chữ xoa dịu đi phần nào.

“Lát nữa có mệt thì nhớ cho em biết nha… đừng có chịu đựng một mình nữa mà…”. Làm như không gian chỉ có riêng hai người hay sao. 5 người kia trở nên vô hình trước mắt đôi uyên ương. Anh em với nhau, họ chẳng ngại nhìn những màn tình cảm của hai người nữa rồi, cứ vờ như chẳng thấy là xong.

Thoa dầu xong, cô mặc áo lại vào cho anh. “Cảm ơn em”, anh tặng cô nụ cười êm ái rồi tự động nằm xuống đùi cô không cần xin phép. Đặt chai dầu xuống, Jihyo dùng khăn lạnh đặt vào trán anh cho anh đỡ sốt. Bây giờ anh nóng lắm, như một lò nung muốn bùng cháy. Càng chạm vào anh, cô càng thấy lòng mình không yên.

“Anh có chắc là anh diễn được không thế? Mình có thể cáo lỗi với khán giả mà… 6 người cũng có thể diễn được mà…”. Một bàn tay nắm lấy tay anh, tay còn lại vuốt mái tóc của anh, lâu lâu chỉnh lại cái khăn trên trán anh.

“Đừng mà”, đôi mắt mỏi mệt cố gắng mở to cho cô vui. Anh vẫn cười dù có khó nhọc cỡ nào, “Giờ chót mà cáo lỗi là thất hứa với người ta rồi… Chương trình đã chuẩn bị hết rồi, làm sao anh có thể bỏ mọi người vì bản thân mình được chứ?”.

Jihyo thở dài, cô biết là chẳng thể thuyết phục anh mà. Anh là người mà mỗi khi làm gì, động đến âm nhạc là anh phải làm đến cùng. Anh là thế nên cô mới yêu anh, mà cũng chính vì anh thế thì cô mới lo. Đôi mắt cô mãi ngắm nhìn người đàn ông đang nằm trên chân mình, đôi mắt anh nhắm nghiền trông rất thương. Mắt cô rưng rưng, kìm nén cảm xúc. Cô lại bắt đầu tự trách mình sao lại bỏ anh lúc anh cần cô nhất. Anh giận cô hôm bữa cũng phải. Là do cô vô tư quá.

Ngón tay cái cô chạm nhẹ vào cằm anh, vuốt ve. Tay nắm chặt lấy tay anh, chặt hơn. Anh mở mắt nhìn cô, bản thân anh chẳng muốn cô thế này đâu. “Ngốc ơi, đừng có làm quá lên thế mà… Em phải tươi lên thì anh mới khỏe được chứ”, anh đưa tay lên véo má cô để cô phụng phịu yêu với anh. Cô lại nắm lấy bạn tay đó.

“Xin lỗi anh,… hôm qua em không bay sang đây cùng anh… Em không biết anh bệnh như thế này, chỉ nghĩ anh mệt do đau vai thông thường thôi… xin lỗi anh…”, cô lại mếu nhưng không khóc hẳn.

“Ya Mong Ji! Em làm thế anh cảm thấy mình yếu đuối lắm biết không?”, anh bẻ giọng mình nghe cho tếu tếu đậm chất Kang Gary làm cô phải phì cười. Cho dù anh có như thế nào, nụ cười của người con gái anh yêu vẫn là quan trọng nhất với anh. Chỉ cần cô có thể cười, anh đã cảm thấy cơ thể khỏe hơn một nấc rồi.

Cô vô tư cúi xuống hôn nhẹ vào mũi anh rất chóng vánh. Nhanh đến nỗi mấy người kia chỉ cần quay đầu là không còn thấy nữa. Nhưng tiếng *chụt* nhỏ của nó không qua mắt được thánh Yoo. Thánh phải “À há” một cái rồi cười gian tà thì mới gây chú ý được người khác.

Jihyo với Gary cười ngượng nhưng mấy anh kia thì đực mặt ra, chả hiểu mô tê gì cả.

————-

Đến giờ biểu diễn, anh nhắc nhở cô trước khi lên sân khấu. “Lên sân khấu, đừng quan tâm anh như thế nào… em cứ hết mình biểu diễn đi! Anh sẽ tự lo cho mình được… Đừng vì anh mà sao lãng biết chưa?”.

“Nhưng mà…”

“Không nhưng… Cứ nghe lời anh… Anh sẽ làm em mất tâm trạng biểu diễn đó… Cứ cười tươi lên.”, anh dùng tay nhếch miệng cô lên để cô cười. Một luồng sáng bắt đầu soi rọi sân khấu và buổi biểu diễn chính thức bắt đầu.

Cũng như những lần trước, mọi người làm theo đúng như kịch bản chương trình đã chuẩn bị. Họ hát và khuấy động sân khấu thật vui vẻ, để fan được sống trong những giây phút sung sướng cùng thần tượng của họ. Thỉnh thoảng, Jihyo lại liếc nhìn sang Gary. Bảo cô đừng quan tâm anh chẳng khác nào bắt nhốt cô vào cái phòng mà cô không ưa. Cô thường phải làm trái lại những gì người ta cấm mình, bởi càng cấm thì lòng càng chả yên nổi. Anh đứng đó một góc, yên lặng vị trí của riêng mình, không hề màn đến cuộc vui này như thế nào. Anh chỉ cười khi mọi người cười, và gật gù khi họ trò chuyện. Anh đã làm đúng vai trò của mình là hát và hòa nhập vào với các anh em.

Khi xuống sân khấu sau tiếc mục đầu tiên, anh xoay hẳn người, cố gắng gượng mau chóng khuất sau màn tối của sân khấu. Jihyo vừa đưa mắt sang thì anh đã biến mất rồi.

“Jongkook oppa”, Cô gọi Jongkook khi anh ấy cũng đang khập khiễng đi vào. Cô khoác tay Kook để thì thầm cho dễ hơn. “Anh có đem theo cao dán nhức mỏi phải không?”.

“Uhm có, sao thế? Cho Gary à?”

“Oh, anh cho em vài miếng được không? Gary oppa chỉ thoa thuốc không đỡ đâu, phải dán thêm vào lưng nữa cơ… Lát nữa anh ấy có màn nhảy nên cần phải cẩn thận hơn..”. Cô đỡ Kook bước xuống cầu thang, đi thẳng đến cửa phòng nghỉ.

“Anh biết rồi, lát nữa anh sẽ dán cho cậu ấy được chưa?”, Kook cười, lắc đầu với vẻ sốt sắng của cô.

“Cảm ơn anh nha! Anh ấy mà có từ chối thì anh cứ vật anh ấy ra mà dán cho em… Đừng để anh ấy bướng rồi lại khó chịu cái lưng nữa”.

“Hahaha.. Được rồi! Anh sẽ nhờ cả Donghoon và Kwangsoo vật cậu ấy xuống… em đúng là… Chẳng có cô bạn gái nào lo xa như em”.

“Anh đừng nói nhiều! Em vào trong đây… Nhớ đó nhé!”. Cô quay lưng đi mà còn ráng dặn Kookie câu cuối.

“Ừ nhớ rồi!”.

Thế là đương nhiên như cô dự đoán, anh có chịu để Kookie dán cho đâu?

“Ey ey hyung!! Anh làm gì thế? Em không cần dán đâu mà!!”

“Đừng có mà cãi! Cậu không dán là Jihyo cạo đầu tôi! Tôi yêu quý mái tóc của mình lắm cậu biết không hả?”

“Được rồi mà hyung!”

“Kwangsoo! Donghoon! Hành động!”

Do cái chân đau nên trò bạo lực của Kook không thể xoay chuyển nổi anh, chỉ có sự giúp sức của thêm mấy anh em thì anh mới chịu yên cho người ta dán thuốc. Anh mệt nên cũng kệ muốn làm gì làm.

Những tiết mục mà anh xuất hiện, anh đều cố gắng diễn hết mình. Fan nhận ra sự sung sức của anh không còn đủ đô như thường ngày, nó yếu hẳn, thậm chí giọng rap còn đôi lúc có cảm giác bị khàn đặc. Anh phải di chuyển liên tục trên sân khấu, đầu óc thì bưng bưng, dường như nó còn nóng hơn khi nãy nữa. Đoạn anh phải xoay người nhảy cùng Jongkook và HaHa, anh đã không thể thực hiện trọn vẹn được. Tay chân anh bỗng dưng trở nên đuối sức, cả người lâng lâng, đầu óc quay quay mà lỗ tai thì lùng bùng, âm nhạc là nguồn sống của anh nhưng hiện tại lại trở nên ù ù đến khó nghe.

Chỉ duy tiết mục cùng cô, đã có cô bên cạnh anh. Lúc nào ánh mắt cô cũng hướng về anh kể cả khi ở khán đài hay trên sân khấu. Cô nhịp theo anh, đến bên anh ấm áp. Những động tác nhạy cảm của anh làm cô phải cười gượng, chủ yếu là trêu cho vui mà những hành động lại trở nên đáng yêu vô cùng. Vì hôm nay anh bệnh nên cô quyết định chỉ biểu diễn bình thường, không cần quá rườm rà hay làm gì cho mất công, chỉ mong cho xong để anh xong được tiết mục nào hay tiết mục đó.

Hát xong là cả hai quay nhanh vào trong ngay. Cô chạy lon ton phía sau anh, trông thật sự rất dễ thương. Cô còn nhỏ nhẹ chọc anh, “Động tác của anh khi nãy là gì thế? Muốn khiêu khích em sao?”. Rồi đáp lại lời nói đó là tiếng cười giòn tan của anh, anh bặm môi, đưa tay nựng yêu đôi má phính của cô. Chưa bao giờ tình yêu lại trở nên đẹp đến thế. Cuộc sống cho dù khó khăn thế nào, bệnh tật ra sao thì chỉ cần có tình yêu, bao nhiêu nhọc nhằn đều được đánh đổi một cách xứng đáng.

Khi bị bệnh, anh rất dễ cáu gắt nên không muốn làm quá sung, anh tránh né cô để một mình mình dễ xử xự hơn. HaHa, người anh em tốt đi kề cận chăm lo cho anh. Biết ngay là Jihyo cũng chẳng vừa đâu, cô bám lấy anh, đôi mắt tìm đến anh tất cả những lúc có thể. Cô còn nghe lời các anh dội nước lên để gây sự chú ý của anh. Nhưng sau khi dội rồi thì mới nhớ anh đang bệnh, thế là “Ối em quên anh đang bệnh..”, “Không sao đâu”. Anh không bao giờ trách cứ cô cả, bất kể điều gì cô làm đều khiến anh yêu. Sự lạnh lùng của anh càng khiến cô muốn bên anh nhiều hơn nữa cho anh vui. Cô nhảy cùng anh, ở bên anh, mỉm cười với anh vì cô biết nụ cười của cô sẽ là viên thuốc tinh thần hữu hiệu chữa trị tất cả mệt nhọc của anh.

“Yeah!”, HaHa làm hình trái tim với cô, quay lại thì bắt gặp ánh mắt cô đơn của anh. “Xin lỗi hyung”. HaHa vô cùng quan tâm đến người anh của mình.

“Không sao”, anh muốn yên nhưng chẳng ai để anh yên. Họ đẩy anh lại gần cô, để hơi ấm của hai người được tìm về bên nhau. Kookie còn cố tình đẩy mặt của anh, trêu ghẹo hết lần này đến lần khác. Thật cảm ơn các anh đã chăm sóc anh, yêu thương anh như thế.

————-

Jihyo bước ra khỏi phòng tắm, sấy cho khô mái tóc ướt đẫm với mùi hương cỏ dại dịu mát. Mùi hương lan tỏa từ trong phòng tắm ra đến bên ngoài, cảm giác rất thoải mái và dễ chịu. Cô cúi cúi xuống, vẫy vẫy cho mái tóc của mình ráo hẳn mới tắt máy sấy và quăng cái khăn bông vào trong sọt mây. Sau đó, cô đến bên bàn trang điểm, làm vài động tác thoa kem dưỡng thật nhanh chóng và gọn lẹ. Di chuyển của cô mượt mà trong bộ áo ngủ phi bóng hai dây, thướt tha lướt qua lướt lại trông thật kiều diễm. Cô bây giờ là một Jihyo quyến rũ ẩn chứa trong vẻ bề ngoài ngây thơ đáng yêu. Đây là điểm yếu chết người của những người đàn ông nào được nhìn thấy cô.

Bước đến chiếc giường đôi ấm áp mà người ta gọi là King Bed, cô nhẹ nhàng bước vào, ẩn mình dưới tấm chăn ấm áp. Từ ngày Jihyo và Gary sống chung, Running Man lại đỡ thêm một khoảng tiền thuê một căn phòng. Dù để cho thoải mái hơn, Gary bằng lòng chi trả thêm một ít cho căn phòng to hơn, giường cũng lớn hơn. Thế là thay vì hai phòng là gấp đôi số tiền thì chỉ cần một phòng lớn mà tốn hơn một phòng chẳng là bao nhiêu.

Tấm lưng trần vững chãi của người đàn ông yêu thương đang quay về phía cô, bình yên thư thái. Cứ mỗi lần nhìn thấy dấu vết giác hơi trên lưng anh là cô lại đau nhói. Cùng đắp một tấm chăn dày, cô rúc mình lại gần hơn để được ôm lấy eo anh âu yếm. Cô hôn lên những vết giác hơi đó rồi dịu dàng áp má lên lưng anh. Hơi nhiệt nóng ấm tương phản với nhiệt độ bình thường nơi má cô, cô lại xót.

Bàn tay anh nắm lấy tay cô trước bụng mình. Lúc sau, cô trườn bàn tay lên ngực anh để được ôm anh chặt hơn. “Oppa, anh còn mệt không?”. Yêu thương hết mức có thể. Cô yêu người đàn ông này. Người đàn ông đem lại cho cô cảm giác bình yên không thể gì so sánh được. Mấy ngày qua không có anh, cô cảm giác bình yên của mình đã bị cướp đi đến phương trời khác. Không có anh, một nửa trong cô trở nên trống vắng vô thường.

Không trả lời cô, anh chỉ nhẹ trở mình về phía cô để được nhìn thấy gương mặt tươi sáng kia thôi. Dưới ánh đèn ngủ, đôi mắt cô long lanh, dao động mạnh mẽ con tim anh. Anh đưa tay vén tóc cô ra sau tai. “Anh đã đỡ hơn rồi… Sao em chưa ngủ đi? Mai em cũng có lịch mà”. Thật trìu mến, ngón tay anh nâng niu khẽ khàng chiếc cằm nhỏ của cô, đẹp đến mê hồn.

“Em chỉ muốn chắc anh khỏe chưa thôi…”, cô lại nắm tay anh, hôn vào lòng bàn tay anh một nụ hôn nhẹ. Tay anh cũng nóng nữa. Cơn sốt sao chưa chịu thôi buông tha anh? Tuy nó đã không còn bừng bừng như ban chiều nhưng nó vẫn còn đó thì cô vẫn chưa yên.

Bấy giờ Jihyo mới dịu đôi mắt mình lại, buông thả cho lệ tự do rơi. “Xin lỗi anh…Em không thể chăm sóc tốt cho anh… Em tệ quá…”.

Ngón tay anh lau nước mắt cho cô, cánh tay anh ôm chặt cô vào lòng. “Không phải lỗi của em… Là tại anh làm việc nhiều quá nên đâm ra thế thôi… Xong lần này anh sẽ cố gắng nghỉ ngơi, không để em lo nữa..”. Nốt trầm ấm vang lên đánh động lòng cô quặng thắt. Cô nhìn thấy đôi mắt mệt mỏi của anh vẫn đang cố tỏ vẻ tươi tắn. Cô yêu anh biết mấy.

Rướn người lên, cô khẽ hôn vào môi anh nụ hôn mềm mại. “Em thật sự rất nhớ anh… Hôm nay em đã lấy cái áo của anh để mặc..”

“Anh biết…”, anh vén hết tóc đang lõa xõa che mất mặt cô khi cô rướn người cúi xuống. “Nếu như mặc áo của anh để em có thể thôi nhớ thì cứ mặc… Lần sau cũng hãy cứ như thế… Xem như em PR cho thương hiệu của mình luôn có sao…”. Anh cười nhưng sao cô chỉ muốn khóc. Biết nói gì đây khi người cô nhung nhớ đang ở đây rồi. Cô đã được ở trong vòng tay của anh rồi. Mùi hương mạnh mẽ, rõ ràng xộc vào chiếc mũi đỏ ửng của cô rồi. Nó còn thơm hơn cả mùi của những bộ quần áo kia. Đó là mùi hương của anh.

Cô tiếp tục hôn vào môi anh những lần mút nhẹ. Môi cô dịu nhẹ đan vào môi anh thật khớp. Biết bao nổi nhớ, xúc cảm đã lần mò về đôi môi nồng nàn. Và họ cứ thế hôn nhau. Cô đang nằm trên người anh, bàn tay đặt lên ngực anh, nhẹ nhàng vuốt ve. Anh cũng luồn tay mình vào tóc cô để nụ hôn thêm đong đầy. Cô ước ao mấy ngày nay được hôn anh như thế và giờ đã thành sự thật rồi.

Khi nụ hôn trở nên đam mê hơn, anh lật người cô lại, tay anh cũng không thể kiểm soát được mình đang làm gì nữa. Dây áo của cô tự khi nào đã tụt khỏi bờ vai trắng nõn. Đến khi chiếc váy ngắn vén lên tận bụng thì cô mới dừng lại. Môi rời khỏi anh, hơi thở hối hả hơn.

“Đêm nay anh nên nghỉ ngơi đi… Để khi nào mình về rồi tính…”. Cô ngây thơ nói với anh. Mắt họ vẫn còn nhìn nhau âu yếm. Sự gần gũi thể xác khiến cho tim yêu của họ đập đến liên hồi.

Gary mỉm cười, hôn nhẹ vào môi cô lần nữa. “Anh biết,… anh cũng không muốn lây bệnh cho em đâu… Em cần phải khỏe mạnh… Nhỡ như đêm nay anh khiến em bệnh thêm 9 tháng nữa thì toi…”.

“Ya~”, cô đánh nhẹ vào ngực anh. Và tiếng cười giòn tan đã xua tan những mệt mỏi của hôm nay.

Anh trở mình lại vị trí của mình, kéo cô nép vào trong lòng mình, hít hà cái hương vị lavender nam tính chết người của anh. Mùi slotion mạnh mẽ vươn vấn cả trong da thịt, bám cả vào má tóc, bờ môi của cô. Cô thích thế! Cho dù ngày mai, chuyến bay Thượng Hải có bao xa, cô đã có mùi hương ấy để nhớ nhung. Không chỉ là áo, là nón mà còn là cả thân thể cô.

Bảo là ốm nhưng vẫn còn hôn nhau đến chán thì thôi. Tiếng môi chạm vào nhau rất kích thích. Những nụ hôn ngắn, dài thi nhau tô điểm cho làn môi tái nhợt thêm hồng tươi. Bàn tay lấn lướt cơ thể, di chuyển vô định. Họ thật sự không làm gì cả. Chỉ có bao nhiêu đó thôi. Họ đã chăm sóc nhau rất nhiệt tình cho đến khi đồng hồ chỉ điểm qua 2 giờ sáng.

“Em yêu anh, Kang Gary”

Anh đã nghe được câu này trước khi bước chân vào cơn mơ cùng hạnh phúc có cô trong vòng tay.

——— THE END ——–

Tác giả: Won Jeong Yi – FC Monday Couple In Vietnam
[Truyện ngắn] Mùi hương của anh – Monday Couple Reviewed by Administrator on 10:33 PM Rating: 5
All Rights Reserved by Blog giải trí Yêu K-Pop © 2014 - 2015

Biểu mẫu liên hệ

Name

Email *

Message *

Powered by Blogger.